Trong "Trại súc vật" của George Orwell, khái niệm "Miễn trừ các quy tắc và quy định" được minh họa thông qua các thủ đoạn đặc quyền chọn lọc được sử dụng bởi giai cấp thống trị. Trong câu chuyện, những con lợn tham lam bần tiện, do Napoléon lãnh đạo, tự nâng mình là nhóm thống trị và thao túng các quy tắc để có lợi cho chúng.
Ban đầu, các loài động vật cùng nhau lật đổ người chủ nông trại áp bức và thiết lập một xã hội dựa trên sự bình đẳng và công bằng. Chúng tạo ra Bảy Điều Răn, đóng vai trò là nguyên tắc chỉ đạo của Chủ nghĩa Động vật, phiên bản động vật của một thiên đường xã hội chủ nghĩa không tưởng. Những điều răn này bao gồm các quy tắc như "Tất cả các loài động vật đều bình đẳng" và "Không con vật nào được ngủ trên giường."
Tuy nhiên, thời gian trôi qua, những con lợn ác ôn bắt đầu đi chệch khỏi các nguyên tắc mà chúng từng tạo nên và nhất trí tán thành. Chúng dần dần tự cho băng đảng là “người có công” được miễn trừ khỏi các quy tắc và quy định mà chúng đã áp đặt cho tất cả các loài động vật. Ví dụ, những con lợn bắt đầu ngủ trên giường, vi phạm một trong các điều răn. Chúng cũng bắt đầu đi bằng hai chân, sống xa hoa trong biệt phủ, nội thất toàn gỗ quý hiếm thậm chí dát vàng cùng những sự vi phạm khác.
Những con lợn hôi hám bẩn thỉu biện minh cho sự miễn trừ của chúng bằng cách tuyên bố rằng chúng cần thiết cho hoạt động bình thường của trang trại và sự thịnh vượng của tất cả các loài động vật. Chúng dọa nạt, lôi kéo những con vật khác chấp nhận những đặc quyền của chúng bằng cách sử dụng những thủ thuật thay chữ đổi nghĩa cùng những lời hùng biện và tuyên truyền láo khoét. Squealer, con lợn tuyên giáo của đảng, sử dụng nhiều thủ đoạn khác nhau như bóp méo sự thật, kích động cảm xúc và gieo rắc nỗi sợ hãi để duy trì uy quyền của tộc lợn.
Thông qua các đặc quyền miễn trừ của mình, tộc lợn tham lam bần tiện tạo ra một hệ thống phân chia giai cấp một cách hiệu quả, với chính chúng được xếp ở trên cùng, giống như xã hội loài người áp bức mà chúng nổi dậy chống lại ban đầu. Những con vật khác, những trại viên đã hy vọng về một xã hội dựa trên sự bình đẳng, bổng thấy mình hụt hẫng phải tuân theo những ý thích và những quyết định độc đoán của giới thượng lưu lợn hôi hám đầy mưu mô xảo quyệt này.
Mô tả của Orwell về việc miễn trừ các quy tắc và quy định làm nổi bật ảnh hưởng thối nát của quyền lực và sự thao túng các nguyên tắc vì lợi ích băng đảng cá nhân. Nó phục vụ như một sự phê phán các chế độ độc tài độc đảng toàn trị và chứng minh cách những người nắm quyền thường khai thác các vị trí của họ để tạo ra và duy trì một hệ thống phân chia giai cấp bất công được thấy ở thế giới cộng sản lạc hậu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét