Trong "Trại súc vật" của George Orwell, Napoléon và nhóm lợn ác ôn băng đảng của hắn sử dụng nhiều thủ đoạn khác nhau để củng cố quyền lực, trong đó có việc tự trao cho mình những đặc quyền có chọn lọc trong khi thực thi các quy tắc và quy định nghiêm ngặt đối với các loài động vật khác. Đây là cách "miễn trừ khỏi các quy tắc và quy định" diễn ra:
1. Thay đổi các điều răn: Bảy điều răn được vẽ trên tường trại nhằm thể hiện các nguyên tắc chỉ đạo của Chủ nghĩa động vật và tất cả các loài động vật phải tuân theo chúng. Tuy nhiên, khi câu chuyện tiến triển, những điều răn này bị những con lợn tham lam bần tiện thay đổi một cách tinh vi để phù hợp với mong muốn và hành động của chúng. Ví dụ, điều răn "Không được uống rượu" bị đổi thành "Không được uống rượu quá mức" khi lợn tộc ác ôn bắt đầu uống rượu.
2. Đối xử đặc biệt: Trong khi các loài động vật khác phải vất vả và đối mặt với tình trạng thiếu lương thực hàng bữa thì lợn tộc lại có cuộc sống thoải mái xa hoa lãng phí. Chúng nhận được sữa và táo, ngụy biện rằng những thứ này cần thiết cho hoạt động trí não của chúng. Điều này bất chấp thực tế là một trong những điều răn ban đầu là "Mọi loài vật đều bình đẳng".
3. Sống trong trang trại: Đầu cuộc nổi loạn, trang trại được tuyên bố là bảo tàng. Tuy nhiên, Napoléon và những con lợn hôi hám bẩn thỉu khác sớm chuyển đến các biệt phủ trang trại, nội thất toàn gỗ quý hiếm thậm chí dát vàng và áp dụng nhiều thói quen của con người, như ngủ trên giường nệm xa hoa. Một lần nữa, điều này mâu thuẫn với điều răn ban đầu có nội dung "Không động vật nào được ngủ trên giường", nhưng sau đó được ngầm sửa đổi thành "Không động vật nào được ngủ trên giường có ga trải giường".
4. Buôn bán và tương tác với con người: Lợn bắt đầu buôn bán với con người để thu hút ngoại tệ riêng mình, bất chấp các điều răn ban đầu khuyến khích không được tương tác với con người. Những con lợn tham lam bần tiện biện minh cho điều này bằng cách cho rằng điều đó là không gì ngoài lợi ích của trang trại.
5. Độc quyền trong việc ra quyết định: Những con lợn ác ôn, dưới sự lãnh đạo của Napoléon, thay mặt trang trại đưa ra mọi quyết định, loại trừ các động vật khác khỏi quá trình ra quyết định chung cho trang trại. Chúng thậm chí còn tổ chức các cuộc họp bí mật. Khi những động vật khác thắc mắc hay phản kháng, chúng bị im lặng trước những con chó hung dữ, khát máu của tộc lợn ác ôn hoặc lời tuyên truyền bịp bợm từ Squealer, kẻ chuyên thay chữ đổi nghĩa, bóp méo sự thật để biện minh cho hành động lưu manh của lũ lợn ác ôn.
Điểm mấu chốt của việc “miễn trừ khỏi các quy tắc và quy định” trong các thủ đoạn của Napoléon là đạt được các quy tắc áp dụng khác nhau đối với giới lãnh đạo so với đối với dân chúng nói chung. Bằng cách tự trao cho mình những đặc quyền có chọn lọc, Napoléon và những con lợn ác ôn khác tạo ra sự chênh lệch quyền lực đáng kể, củng cố quyền kiểm soát của chúng đối với trang trại và các động vật khác. Đó là một bài bình luận của Orwell về sự tham nhũng của quyền lực và sự đạo đức giả của các chế độ độc tài độc đảng toàn trị.
Thật sự rất thất vọng khi chứng kiến chính những nguyên tắc mà Cuộc nổi dậy của động vật dựa trên đó được thành lập lại bị Napoléon và băng đảng của hắn ta dần dần làm xói mòn. Khái niệm "Tất cả các loài động vật đều bình đẳng" được coi là nền tảng của xã hội mới. Tuy nhiên, những thủ đoạn của Napoléon trong việc cho phép miễn trừ các quy tắc và quy định được thiết lập để ‘đảm bảo sự công bằng’ là một sự phản bội rõ ràng đối với châm ngôn này.
Thủ đoạn “đặc quyền có chọn lọc” này không chỉ làm suy yếu nền tảng của cuộc nổi dậy mà còn làm nổi bật sự chênh lệch ngày càng tăng giữa giai cấp thống trị và giai cấp công nhân. Những con lợn tham lam bần tiện, đặc biệt là Napoléon, đang thao túng chính bản chất của cái gọi là “cuộc cách mạng”, biến giấc mơ bình đẳng thành ảo ảnh. Bằng cách cho phép miễn trừ cho chính băng đảng mình với tên mỹ miều “người có công”, họ đang tạo ra một hệ thống giai cấp mới, gợi nhớ đến chế độ áp bức mà họ từng lật đổ.
"Trại súc vật" nêu bật sự nguy hiểm của quyền lực độc tài độc đảng không được kiểm soát và việc những người nắm quyền kiểm soát có thể dễ dàng trở thành những kẻ bạo chúa mà họ từng phản đối. Thủ đoạn miễn trừ của Napoléon là một biểu hiện sinh động của chủ đề này, nhắc nhở tất cả chúng ta về sự mong manh của tự do và tầm quan trọng của việc thường xuyên cảnh giác trước những kẻ sẽ làm hư hỏng nó ví dụ như bằng những cuộc trưng cầu dân ý.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét