Thứ Hai, 30 tháng 10, 2023

Trại Súc Vật: Quyền Độc quyền Tiếp cận 2

Trại Súc Vật: QUYỀN ĐỘC QUYỀN TIẾP CẬN 2.

"Trại súc vật" của George Orwell là một tiểu thuyết ngụ ngôn phê phán sự băng hoại của các “lý tưởng cách mạng”, đặc biệt đề cập đến Cách mạng Nga và sự trỗi dậy của chủ nghĩa Stalin. Những con lợn tham lam bần tiện, đặc biệt là Napoléon, dần dần tập trung quyền lực và dành cho mình những đặc quyền.

“Độc quyền tiếp cận các nguồn tài nguyên” là một trong những thủ đoạn mà tộc lợn hôi hám bẩn thỉu sử dụng để duy trì và tăng cường sự thống trị của chúng so với các loài động vật khác:

1. Sữa và Táo: Đầu câu chuyện, sau khi các con vật tiếp quản trang trại từ tay ông Jones, họ phát hiện ra rằng sữa dùng để chia cho tất cả các con vật đã bị thiếu một cách bí ẩn. Hóa ra rằng những con lợn tham lam ích kỷ đang lấy sữa giành riêng cho mình. Tương tự như vậy, những quả táo trong vườn, ban đầu được phân phát cho tất cả các loài động vật, giờ chỉ dành riêng cho lợn tộc. Chúng biện minh cho điều này bằng cách nói rằng chúng cần những nguồn lực này để "giữ sức khỏe" vì chúng là "những người có công”, “làm việc trí óc".

2. Nơi ở thoải mái: Khi câu chuyện tiến triển, những tộc lợn chuyển từ ngủ trong chuồng cùng với những con vật khác sang sống trong các biệt phủ trang trại đầy tiện nghi, nội thất toàn gỗ quý hiếm thậm chí dát vàng. Đây là một sự sai lệch hoàn toàn so với các nguyên tắc ban đầu của Chủ nghĩa Động vật, vốn ủng hộ sự bình đẳng và không có đặc quyền cho riêng băng nhóm nào.

3. Rượu: Ở phần sau của câu chuyện, những con lợn thối tha, nghiện ngập bắt đầu uống rượu, một thứ xa xỉ mà các loài động vật khác không có được. Chúng thậm chí còn thay đổi một trong những điều răn ban đầu để biện minh cho việc uống rượu của mình: “Không loài vật nào được uống rượu” trở thành “Không loài vật nào được uống rượu quá mức”.

4. Giáo dục và học tập: Lợn hạn chế khả năng tiếp cận giáo dục, chủ yếu duy trì nó cho con cái của chúng. Điều này đảm bảo rằng chúng có thể tiếp tục thống trị về mặt trí tuệ và giữ quyền kiểm soát thông tin trang trại.

5. Buôn bán với con người: Những con lợn tham lam bần tiện, đặc biệt là Napoléon, bắt đầu buôn bán với con người thu nhập ngoại tệ, điều mà trước đó chúng đã cấm. Thông qua những hoạt động buôn bán này, chúng có được tài nguyên và những thứ xa xỉ mà các loài động vật khác không chia sẻ được.

6. Khẩu phần ăn: Khi câu chuyện tiếp diễn, những con lợn lưu manh giảm bớt khẩu phần ăn của những con vật khác, thường đổ lỗi cho các yếu tố bên ngoài làm giảm khẩu phần ăn. Tuy nhiên, khẩu phần ăn của lợn tộc lười nhác, không muốn làm mà muốn có ăn vẫn được giữ nguyên hoặc thậm chí còn tăng lên.

Những quyền truy cập độc quyền này của lợn tộc ác ôn không chỉ là tiện nghi vật chất mà còn là biểu tượng cho sức mạnh ngày càng tăng của chúng và sự sai lệch so với những “lý tưởng” mà chúng từng vô địch. Chúng làm giảm nguồn tài nguyên của các loài động vật khác một cách có hệ thống, từ đó làm suy yếu họ, đồng thời củng cố vị thế của chúng và đảm bảo sự thống trị của chúng.

Có một thực tế gây chú ý nhưng bi thảm về các cuộc cách mạng và tham vọng quyền lực là những người vươn lên vị trí lãnh đạo thường trở thành nạn nhân của sự quyến rũ của những đặc quyền độc đoán. Qua lăng kính 'Trại súc vật', câu chuyện làm sáng tỏ sự suy thoái của các nguyên tắc cách mạng. Quyền truy cập độc quyền của lũ lợn ác ôn không phải là một chi tiết câu chuyện đơn thuần mà là một bình luận nhức nhối về việc cái gọi là “lý tưởng” có thể bị hy sinh nhanh chóng vì lợi ích cá nhân như thế nào.

Khi các con vật của Trang trại Manor đứng lên chống lại ông Jones chuyên chế, họ được thúc đẩy bởi tầm nhìn về sự bình đẳng và thịnh vượng chung. Nhưng thời gian trôi qua, lũ lợn tộc bắt đầu rời xa những nguyên tắc này. Bản chất của Chủ nghĩa Động vật là niềm tin vào tập thể, vào nỗ lực chung và phần thưởng chung. Tuy nhiên, Napoléon và băng đảng của hắn đã cho chúng ta thấy rằng quyền lực có thể làm tha hóa ngay cả những cái gọi là “lý tưởng cao quý nhất”.

Việc chiếm đoạt sữa và táo, ban đầu có ý nghĩa dành cho tất cả mọi người, đã biểu thị những dấu hiệu đầu tiên của sự sai lệch này. Những nguồn tài nguyên này, rất quan trọng để nuôi sống, đã được những con lợn tích trữ một cách ích kỷ dưới cái gọi là 'công việc trí óc' của chúng. Nhưng lao động chân tay của Boxer chẳng phải cũng có giá trị như công việc hành chính của lũ lợn sao? Chẳng phải sự đoàn kết của tất cả các loài động vật là cần thiết cho sự thành công của trang trại sao?

Bằng cách giới hạn giáo dục, những thứ xa xỉ và thậm chí cả những nhu cầu cơ bản cho bản thân, những con lợn tham lam bần tiện đã tạo ra sự phân chia giai cấp rõ rệt, trái ngược với tầm nhìn ban đầu về Chủ nghĩa Động vật. Họ không chỉ làm suy yếu tinh thần phúc lợi tập thể mà còn củng cố quyền thống trị của mình bằng cách đảm bảo rằng các loài động vật khác vẫn phải phục tùng, thất học và yếu đuối.

Khi viết 'Trại súc vật', ý định của tác giả là vạch trần những nguy hiểm của quyền lực độc tài độc đảng không được kiểm soát và sự dễ dàng mà các “lý tưởng cách mạng” có thể bị bóp méo vì lợi ích cá nhân. Chế độ của Napoléon minh chứng rằng kẻ thù thực sự của một cuộc cách mạng không phải lúc nào cũng ở bên ngoài; đôi khi, nó được sinh ra từ ngay trong cấp bậc của nó. Đó là một câu chuyện cảnh báo, kêu gọi cảnh giác trước những cách thức tinh vi và không quá tinh tế mà những người nắm quyền có thể cố gắng chiếm đoạt nhiều hơn phần chia công bằng của họ, phản bội chính những nguyên tắc mà họ từng bảo vệ ở Liên Xô hay các nước XHCN lạc hậu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT, TRẦN MẠNH HẢO

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT Ông Trần Mạnh Hảo (1947), nhà thơ, nhà văn, nhà báo. Ông từng là đảng viên Đảng Cộng sản Vi...