Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2023

ĐỘC TÀI - DỐI TRÁ VÀ BẠO LỰC

 ĐỘC TÀI - DỐI TRÁ VÀ BẠO LỰC

______ Nhu cầu bản năng của con người là tìm kiếm lợi ích cho bản thân mình, quyền lực càng cao thì lợi ích cũng như khả năng giải quyết được những nhu cầu của con người (an toàn, tự do, tình dục, ăn ngon mặc đẹp, danh tiếng, khát khao cống hiến...) sẽ càng lớn, vì vậy tham lam quyền lực thật ra là nhu cầu bản năng. Vì là bản năng nên chống lại việc con người luôn khát khao quyền lực là điều gần như không thể, ở trong một xã hội hay môi trường lành mạnh thì sẽ tạo điều kiện cho con người đạt được quyền lực, miễn là người đó đủ năng lực và được đa số những người khác trong tập thể đồng ý để họ nắm quyền lực như ở Mỹ, nếu ai đó đủ năng lực và được người khác tín nhiệm thì hoàn toàn có thể làm lãnh đạo của một tập đoàn với 10.000 người hay thậm chí làm tổng thống. Việc tạo ra môi trường cạnh tranh bình đẳng như vậy sẽ thúc đẩy những con người phấn đấu để có được năng lực và cả đạo đức, vì chỉ khi có đạo đức mới được sự tín nhiệm của khách hàng, đồng nghiệp nếu muốn theo đuổi sự nghiệp trở thành lãnh đạo của một tập đoàn 10.000 người, chỉ khi có đạo đức mới có được sự tín nhiệm của đa phần dân chúng, để dân chúng bầu cho mình khi theo đuổi sự nghiệp làm chính trị như làm thị trưởng, thống đốc, tổng thống. Cạnh tranh công bằng sẽ giúp con người vươn lên những nấc thang cao hơn về mọi mặt, xã hội tiến bộ, đất nước giàu mạnh. Vấn đề muôn đời của mọi chế độ độc tài là sẽ luôn có nhiều người nắm quyền lực và trách nhiệm của quyền lực là phải thực hiện những công việc quá sức so với năng lực mà họ có (làm quan nhờ là con cái ông to bà lớn, nhờ chạy chọt, nhờ quan hệ,...). Vậy để tiếp tục nắm quyền, lẽ tất nhiên là họ phải dùng dối trá và bạo lực. Dối trá để biện minh, đổ lỗi để né tránh những sai lầm của họ, để phóng đại những năng lực, thành tích của họ, để hứa hẹn với dân chúng về một tương lai tươi sáng thiên đường gì đó dưới sự lãnh đạo của họ. Bạo lực để diệt trừ những mầm mống đối lập hay phản loạn có ý định lật đổ quyền lực của họ, cũng như cướp đi những lợi ích mà họ đang thụ hưởng. Dối trá và bạo lực lâu dần qua thời gian sẽ trở thành những phẩm tính của những người nắm quyền, nhà dột từ nóc, những phẩm tính này sẽ lây lan như vi rút xuống cho phần nhiều dân chúng. Luôn có 2 thái cực đối lập, sự thật và dối trá, bạo lực, phá hoại và giúp đỡ, xây dựng, chữa lành,... Dối trá và bạo lực là những phẩm tính xấu độc ngăn chặn sự phát triển của mọi dân tộc và mọi quốc gia. Lấy 2 ví dụ mà ai cũng thấy hàng ngày: Khi một em nhỏ học sinh học được phẩm tính dối trá từ xã hội, em sẽ quay cóp bài (dối trá) để đạt điểm cao, đất nước sau này có thể chỉ thêm một công dân kém năng lực và giỏi dối trá. Ngược lại nếu học sinh này sở hữu đức tính trung thực, học bài để để có điểm cao. thì có thể đất nước sẽ có được một nhân tài, một kỹ sư, bác sĩ giỏi gì đó. Bạo lực thì không cần nói nhiều, ở XHVN hiện tại, con người ta dùng bạo lực với nhau một cách tùy tiện, thậm chí giết người ta chỉ vì những lý do ngớ ngẩn như bị nhìn đểu. XHVN tôn sùng bạo lực đến nỗi giang hồ Khá Bảnh một thời trở thành hiểm họa của đất nước khi là thần tượng của vô số thiếu nhi. Tại sao trẻ em lại tôn sùng bạo lực? Vì cách dạy lịch sử luôn hướng các em tôn sùng những người giỏi đánh nhau nhất, coi việc dùng bạo lực giải quyết vấn đề là lẽ phải, đơn cử như việc thống nhất Nam Bắc bắt buộc phải có một cuộc tắm máu, vì cộng sản tôn vinh "Bạo lực cách mạng", coi việc sử dụng bạo lực là lẽ đương nhiên như giết hàng trăm nghìn người chỉ vì họ giàu, vì cha mẹ coi đánh đập trẻ em là việc bình thường bằng các câu nói như "Thương cho roi cho vọt",... Ngoài ra còn một loại bạo lực khác nghiêm trọng hơn là bạo lực tinh thần, nói dễ hiểu là chửi mắng, so sánh, sỉ nhục người khác. Loại bạo lực này trong XHVN phải nói là quái bệnh lớn, nghiêm trọng và ăn sâu vào tâm hồn người Việt. Mục tiêu lớn nhất của bạo lực, bao gồm bạo lực tinh thần là ép người ta phải phục tùng, và đi theo một lề thói, một luân lý được quy định sẵn. Nó đồng nghĩa với nô lệ con người, nó không phải phát minh của các chế độ độc tài, nhưng nó được sử dụng và nuôi dưỡng bởi các chế độ độc tài từ hàng nghìn năm nay nhằm tiếp tục nô lệ dân chúng, làm dân chúng mất đi khát vọng tự do, bao gồm tự do tư tưởng và tự do thân xác, tiếp tục làm nô lệ phục vụ giai cấp cầm quyền. Nhân tiện nói luôn, tại sao ở các nước tiến bộ hiện nay việc sử dụng bạo lực đang ngày càng bị nghiêm cấm, cấm tra tấn tù nhân, cấm đánh đập, chửi mắng trẻ em. Bởi vì những bộ óc, những trí tuệ siêu phàm ở các nước dân chủ đã ý thức được cái vốn quý nhất của mỗi đất nước là mỗi con người, một con người thật ra khác nhau lớn nhất ở ước mơ, sự tự đánh giá mình hay còn gọi là tự tôn. Nếu một người từ bé luôn tự nghĩ là mình có năng lực, nó luôn ước mơ thành tổng thống, thành nhà khoa học, thành chủ tập đoàn thì đứa bé mới có đủ dũng cảm, kiên trì để đạt được những thành tựu vĩ đại đó. Những đứa bé có tự tôn lớn như vậy mới xây đắp lên những quốc gia hùng mạnh trong tương lai. Để những đứa bé có tự tôn cao thì phải thay văn hóa dùng bạo lực và chửi mắng, so sánh hạ nhục bằng văn hóa động viên, văn hóa khích lệ xây dựng ước mơ và đề cao năng lực của những người khác, của trẻ em, của bạn bè,... Nói một cách cay đắng thì người Việt là một trong những dân tộc ít có thành tựu vĩ đại nhất trên trung bình dân số, nghĩa là đông dân mà ít thành tựu lớn. Phần lớn vì người Việt luôn tự đánh giá thấp mình nên ước mơ thường bé tí tẹo, lý do người Việt luôn tự đánh giá thấp mình mặc dù dân tộc Việt Nam có chỉ số thông minh khá cao là vì văn hóa sử dụng bạo lực và chửi mắng, so sánh hạ nhục của cha mẹ để dạy dỗ con cái đã bám rễ quá lâu. Chưa kể là hành động bạo lực và hạ nhục đến từ bạn bè, từ xã hội. Cha mẹ và người xung quanh khinh thường thể xác và tâm hồn của mỗi đứa trẻ bằng việc đánh đập và chửi mắng khiến đứa trẻ cũng tự coi thường năng lực của mình và ít yêu thương thân xác của mình đi, ước mơ sẽ bé lại đi, tự ái sẽ cao hơn,... Mà vừa nói ở trên, các chế độ độc tài chính là tác nhân lớn nhất nuôi lớn quái bệnh bạo lực và dối trá.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT, TRẦN MẠNH HẢO

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT Ông Trần Mạnh Hảo (1947), nhà thơ, nhà văn, nhà báo. Ông từng là đảng viên Đảng Cộng sản Vi...