"Trại súc vật" của George Orwell là một tiểu thuyết ngụ ngôn châm biếm Cách mạng Nga và sự trỗi dậy sau đó của Liên Xô dưới sự lãnh đạo của Stalin. Trong câu chuyện, một nhóm động vật trong trang trại lật đổ chủ nhân của chúng và thành lập một trang trại do động vật điều hành. Theo thời gian, đàn lợn tham lam bần tiện nắm quyền lãnh đạo trang trại ngày càng trở nên thối nát, với con lợn trưởng là Napoleon, tượng trưng cho Joseph Stalin.
Sự vô ơn là một chủ đề thường xuyên diễn ra dưới chế độ của Napoléon, và đây là phần chi tiết về cách nó thể hiện:
1. Sự phản bội lý tưởng của Old Major: Tầm nhìn ban đầu của Old Major về trang trại là sự bình đẳng và tình đồng chí giữa tất cả các loài động vật. Tuy nhiên, một khi lũ lợn hôi hám bẩn thỉu, đặc biệt là Napoléon, củng cố quyền lực, chúng bắt đầu thay đổi và phản bội những lý tưởng này vì lợi ích riêng của băng đảng mình, thể hiện sự vô ơn đối với nền tảng của cuộc nổi loạn của họ.
2. Đối xử với Boxer: Boxer, con ngựa chăm chỉ ngu ngơ, là một trong những người ủng hộ trung thành nhất cho chính nghĩa của Chủ nghĩa Súc vật. Hai phương châm của anh, "Tôi sẽ làm việc chăm chỉ hơn" và "Napoléon luôn đúng", biểu thị sự cống hiến của anh. Tuy nhiên, khi anh ta bị thương và không còn sử dụng được nữa, Napoléon đã bán anh ta cho một lò mổ thịt để đổi lấy rượu whisky, phản bội và tỏ ra vô ơn nghiêm trọng đối với một trong những người công nhân tận tụy nhất của trang trại.
3. Thanh trừng những người bất đồng chính kiến: Napoléon và lũ lợn ác ôn không tỏ ra biết ơn hay trung thành với những người đã ủng hộ họ trong quá khứ. Khi bất kỳ con vật nào không đồng ý hoặc thách thức quyền lực của chúng, chúng sẽ nhanh chóng bị im lặng hoặc bị xử tử, như đã thấy với những con gà mái phản đối việc bán trứng của chúng hoặc cuộc thanh trừng trong đó một số con vật "thú nhận" tội ác dưới sự cưỡng bức và sau đó bị giết.
4. Thay đổi Điều răn: Bảy Điều răn, ban đầu được thiết lập như những nguyên tắc chỉ đạo của phong trào Súc vật, dần dần được thay đổi để biện minh cho hành động của lũ lợn. Điều này thể hiện sự vô ơn đối với những lý tưởng và nguyên tắc ban đầu mà các loài động vật đã đấu tranh để bảo vệ.
5. Đặc quyền dành cho loài Lợn: Trong khi các loài động vật khác làm việc không mệt mỏi và sống trong điều kiện tồi tệ thì loài Lợn lại hưởng thụ những xa hoa lãng phí, không hề tỏ ra biết ơn sự nỗ lực của tập thể. Chúng chuyển đến biệt phủ trang trại, ngủ trên giường nệm xa hoa, nội thất toàn gỗ quý hiếm thậm chí dát vàng, uống rượu ngoại và thậm chí tham gia buôn bán với con người để lấy ngoại tệ cho riêng băng đảng, chính những sinh vật mà ban đầu họ đã nổi dậy chống lại.
6. Tuyên truyền và sửa đổi lịch sử: Napoléon và lũ lợn, với sự giúp đỡ của Squealer, liên tục sửa lại lịch sử của trang trại để khiến có vẻ như lũ lợn ác ôn luôn đúng. Chúng không tỏ ra biết ơn hay ghi nhận sự hy sinh và nỗ lực của các loài động vật khác, tự coi mình là những anh hùng duy nhất.
Nhượng đất đai, biển đảo của Ông, Cha cho ngoại bang lại tuyên truyền “Thể theo nguyện vọng của Nhân dân hai nước” là ví dụ của một nhà cầm quyền không những vô ơn với tiền nhân mà còn mang tội đời đời với lịch sử Dân tộc ngàn sau.
Nửa đêm khuya dùng 3000 cẩu nô tài ập vào nhà một người nông dân giữ đất hạ sát người từng là đồng chí trung thành với 57 tuổi đảng và phanh thây nạn nhân mà không dựa vào cơ sở chuẩn mực luật pháp nào! Đấy là ví dụ của một nhà cầm quyền không những vô ơn với đồng đội mà còn xứng đáng bị phỉ nhổ là một tập đoàn man rợ nhất thế giới.
Xuyên suốt "Trại súc vật", sự vô ơn của Napoléon đối với những người đã phục vụ, hy sinh và làm việc để cải thiện trang trại cho thấy sự tham nhũng và suy đồi đạo đức trong chế độ của hắn. Câu chuyện này giống như một câu chuyện cảnh báo về sự nguy hiểm của quyền lực độc tài độc đảng và nó có thể dẫn đến sự phản bội, tham nhũng và vô ơn như thế nào.
Trong “Trại súc vật”, sự trỗi dậy của chế độ Napoléon là sự phản ánh u ám về sự suy thoái của lý tưởng trước quyền lực và lòng tham. Bi kịch thực sự nằm ở sự vô ơn trắng trợn của những kẻ hứa hẹn sự bình đẳng, thịnh vượng và cuộc sống tốt đẹp hơn cho muôn loài.
Sự vô ơn, xét về nhiều mặt, là một tội ác hèn hạ. Nó quên đi sự hy sinh của nhiều người, phủ nhận sự chăm chỉ của những người siêng năng và làm hoen ố bản chất của sự nghiệp đoàn kết. Boxer, hiện thân của lòng trung thành và cống hiến, bị bán đứng một cách nhẫn tâm khi sức mạnh suy yếu. Hành động đặc biệt này gói gọn sự vô ơn bội nghĩa dưới triều đại của Napoléon. Một chế độ quên đi những trụ cột, chính đôi vai mà nó đã đứng vững chắc sẽ sụp đổ dưới sức nặng của sự đạo đức giả của chính nó.
Các loài động vật, trong sự ngây thơ mù quáng và hy vọng của mình, đã tin vào một viễn cảnh - viễn cảnh về một trang trại nơi tất cả đều bình đẳng và chia sẻ thành quả lao động của mình. Tuy nhiên, những điều răn ngày càng gia tăng, những xa hoa chỉ dành riêng cho loài lợn, và ký ức có chọn lọc về lịch sử, tất cả đều cho thấy một thái độ vô ơn ngấm ngầm gây ra sự bất mãn và vỡ mộng. Lịch sử của trang trại, được viết lại để phù hợp với câu chuyện của những con lợn tham lam bần tiện, là một sự sỉ nhục đối với mọi loài động vật tin vào giấc mơ của Old Major.
“Vô ơn” không chỉ là hành động quên lãng; đó là một hành động phản bội. Nó đi ngược lại tinh thần của cuộc “cách mạng”, một cuộc cách mạng được thúc đẩy bởi những ước mơ và khát vọng chung của tất cả các loài động vật trong trang trại. Bằng cách gạt bỏ những giấc mơ này và xóa bỏ những đóng góp của nhiều người, chế độ của Napoléon không chỉ phản bội chính đồng loại của mình mà còn phản bội chính những lý tưởng mà nó tuyên bố đề cao.
Để một xã hội phát triển mạnh mẽ, nó phải ghi nhớ cội nguồn của mình, tôn trọng những lời hứa của mình và biết ơn mọi bàn tay đã đóng góp cho sự phát triển của nó. "Trại súc vật" là lời nhắc nhở rõ ràng về điều gì sẽ xảy ra khi những kẻ nắm quyền lực độc tài độc đảng để cho sự kiêu ngạo, tham lam bần tiện và vô ơn che mờ tầm nhìn của chúng. Nó phục vụ như một lời kêu gọi cảnh giác, lòng biết ơn và bảo tồn những lý tưởng gắn kết một xã hội lại với nhau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét