Thứ Hai, 30 tháng 10, 2023

Trại Súc Vật: ”CHÍNH QUYỀN NHÂN DÂN”

Trại Súc Vật: ”CHÍNH QUYỀN NHÂN DÂN”

"Trại súc vật" của George Orwell là một tiểu thuyết ngắn sử dụng một nhóm động vật trang trại để châm biếm các sự kiện dẫn đến Cách mạng Nga năm 1917 và Liên Xô sau đó. Thông qua câu chuyện ngụ ngôn, Orwell khám phá bản chất của quyền lực chính trị độc tài độc đảng ác ôn, những cách thức mà nó có thể bị tha hóa, hư hỏng và tác động đối với mọi công dân bình thường. Một trong những chủ đề chính của "Trại súc vật" là khái niệm về “Chính Quyền Nhân Dân”.

Khái niệm “Chính Quyền Nhân Dân” trong Trại súc vật: 

1. Bước đầu bình đẳng và cách mạng: 
    - Ngay từ đầu, các loài động vật được lấy cảm hứng từ tầm nhìn của Old Major về một xã hội nơi tất cả trang trại sẽ thoát khỏi sự bạo ngược của con người, một tầm nhìn trong đó động vật sẽ tự cai trị vì lợi ích riêng của họ. Giấc mơ này dẫn đến Cuộc nổi dậy nơi các loài động vật lật đổ người trại chủ Jones.
    - Cuộc lật đổ này phản ánh Cách mạng Nga, nơi những người Bolshevik, lấy cảm hứng từ hệ tư tưởng Marxist, đã lật đổ chế độ Sa hoàng.

2. Thành lập Chính phủ: 
    - Sau “cách mạng”, loài lợn hôi hám bẩn thỉu là loài động vật thông minh nhất nhanh chóng giành cơ hội lên nắm quyền lãnh đạo. Chúng thiết lập một bộ điều răn nhằm kiểm soát các hành vi của động vật trong trang trại, trong đó quan trọng nhất là "Tất cả các loài động vật đều bình đẳng". 
    - Điều này gợi nhớ đến những mục tiêu lý tưởng của những người Bolshevik, những người tìm cách tạo ra một xã hội không giai cấp.

3. Tham nhũng và phản bội: 
    - Tuy nhiên, theo thời gian, lũ lợn tham lam bần tiện ngày càng trở nên tha hóa hư hỏng. Chúng thương lượng với con người (những người mà ban đầu họ đã nguyền rủa chửi bới là đế quốc), để được hưởng những đặc quyền thu hút ngoại tệ cho riêng băng đảng, sống xa hoa và thay đổi các điều răn cho phù hợp với nhu cầu của chúng. Câu nói nổi tiếng “Tất cả các loài động vật đều bình đẳng, nhưng một số loài động vật bình đẳng hơn những loài khác” đã gói gọn sự phản bội này. 
    - Điều này phản ánh giới lãnh đạo Liên Xô, đặc biệt là dưới thời Stalin, đã đi chệch khỏi những “lý tưởng” ban đầu và ngày càng trở nên độc tài như thế nào.

4. Sự giả tạo của “Chính Quyền Nhân Dân”: 
    - Những con lợn ác ôn duy trì bề ngoài của “Chính Quyền Nhân Dân” bằng cách tổ chức các cuộc họp trong chuồng, nơi tất cả các loài động vật được cho là có quyền tự do nói lên ý kiến của mình. Tuy nhiên, những cuộc họp này là một sự giả tạo. Lũ lợn ác ôn đã đưa ra quyết định, và mọi bất đồng quan điểm đều nhanh chóng bị lũ chó nô tài khát máu, những sát thủ máu lạnh của lũ lợn, cho vào im lặng. 
    - Điều này phản ánh cách chính quyền Xô Viết duy trì hình thức dân chủ bằng các cuộc bầu cử và hội nghị bề ngoài, cho dù những hoạt động này bị Đảng Cộng sản kiểm soát ngay từ đầu và thao túng qua những cuộc “Đảng Cử Dân Bầu”.

5. Hoàn cảnh khó khăn chung của các loài động vật: 
    - Bất chấp lời hứa về một cuộc sống tốt đẹp hơn sau cuộc “cách mạng”, những loài động vật bình thường vẫn thấy mình phải làm việc chăm chỉ hơn bao giờ hết để có ít thức ăn hơn bao giờ hết. Tộc lợn ác ôn ngụy biện cho điều này bằng cách nói rằng đó là không gì ngoài lợi ích lớn hơn của trang trại. 
    - Tương tự như vậy, người dân Liên Xô thường được yêu cầu hy sinh vì lợi ích của đất nước, ngay cả khi giới lãnh đạo sống xa hoa lãng phí trong biệt phủ trang trại, nội thất toàn gỗ quý hiếm thậm chí dát vàng.

6. Kết cuộc – Trở về chế độ chuyên chế.
    - Đến cuối cuốn tiểu thuyết, việc quản lý trang trại đã hoàn thiện. Lợn tộc ác ôn không thể phân biệt được với con người, cả về hành vi lẫn ngoại hình. Lời hứa của một “Chính Quyền Nhân Dân” đã hoàn toàn bị phản bội, và các loài động vật về nhiều mặt còn tồi tệ hơn so với thời kỳ dưới sự cai trị của con người. Các loài động vật vẫn phải tiếp tục sống trong tăm tối miễn là còn bị mù quáng đến thiên đường xã hội ảo tưởng: “Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện hay chưa”.

Tóm lại, thông qua "Trại súc vật", Orwell phê phán cách thức mà các lý tưởng cách mạng có thể bị tha hóa khi quyền lực độc tài độc đảng tập trung vào tay một số ít. Cuốn tiểu thuyết ngắn đóng vai trò như một câu chuyện cảnh báo về sự nguy hiểm của quyền lực không được kiểm soát và sự phản bội các nguyên tắc dân chủ.

Mục đích chính của "Trại súc vật" là nhấn mạnh sự nguy hiểm của quyền lực không được kiểm soát và những ý tưởng cao quý có thể dễ dàng bị biến dạng bởi chính các thế lực mà họ tìm cách chiến đấu. Khi quyền lực được tập trung, không có trách nhiệm giải trình hoặc cơ chế kiểm tra, cân bằng chắc chắn sẽ dẫn đến tham nhũng, bất kể mục đích ban đầu là gì. Câu chuyện là một minh chứng cho ý tưởng rằng việc chỉ dán nhãn một chế độ là "Chính Quyền Nhân dân", “Công an Nhân dân”, “Quân đội Nhân dân”, “Tòa án Nhân dân”… không tự động khiến chế độ đó trở nên công bằng hay bình đẳng. Từ ngữ và nhãn hiệu có thể lừa dối, và trách nhiệm của công dân là luôn cảnh giác và đặt câu hỏi về thẩm quyền.

Trong "Trại súc vật", chế độ độc tài độc đảng của Napoléon đóng vai trò như một sự phê phán gay gắt về con đường nguy hiểm dưới vỏ bọc “Chính Quyền Nhân Dân” đã bước đi. Mặc dù bắt đầu với những cái gọi là mục đích cao cả, nhưng một khi liều thuốc quyền lực say sưa nắm giữ, những giá trị từng được yêu quý sẽ dễ dàng bị vứt bỏ. Tập đoàn Napoléon, bắt đầu như một cuộc đấu tranh tập thể vì tự do chống lại ông Jones áp bức, nhanh chóng chuyển sang một chế độ cai trị chuyên chế gợi nhớ đến chính kẻ thù mà họ tìm cách lật đổ. Bi kịch thực sự không nằm ở sự hư hỏng của một con lợn tham lam bần tiện hay băng đảng của hắn, mà nằm ở sự đồng lõa thầm lặng của những người đứng nhìn mà không phản kháng. Cũng giống như chú ngựa Boxer tin tưởng không mệt mỏi vào sự lãnh đạo của Napoléon, nhiều người bị lạc lối bởi những khẩu hiệu rỗng tuếch “Đảng Súc Vật quang vinh” và những sự thật bị bóp méo. “Chính Quyền Nhân dân” dưới thời Napoléon trở thành một tấm gương phản chiếu lố bịch của chủ nghĩa độc tài độc đảng toàn trị, nơi mà chính những cá nhân mà nó phục vụ lại bị bóc lột tận xương tủy, bị bịt miệng và bị lãng quên. Truyện cảnh báo người đọc rằng khi quyền lực không được kiểm soát và tập trung vào tay một số ít, “Chính Quyền Nhân Dân” có nguy cơ trở thành thiên đường của những kẻ áp bức ác ôn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT, TRẦN MẠNH HẢO

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT Ông Trần Mạnh Hảo (1947), nhà thơ, nhà văn, nhà báo. Ông từng là đảng viên Đảng Cộng sản Vi...