Thứ Hai, 30 tháng 10, 2023

Trại Súc Vật: “NHÂN DÂN LÀM CHỦ”

Trại Súc Vật: “NHÂN DÂN LÀM CHỦ”

“Trại súc vật” của George Orwell là một tiểu thuyết ngụ ngôn phê phán sự tham nhũng và phản bội vốn có trong nhiều cuộc cách mạng, đặc biệt là có những điểm tương đồng với Cách mạng Nga và sự trỗi dậy của Chủ nghĩa Stalin. Khái niệm “Nhân Dân Làm Chủ” đóng vai trò trung tâm trong câu chuyện, khi các loài động vật tìm cách tạo ra một xã hội nơi chúng thoát khỏi sự áp bức của con người.

Dưới đây là những yếu tố “Nhân Dân Làm Chủ” trong cuốn sách: 

1. Cách mạng và thiết lập chế độ tự trị: Câu chuyện bắt đầu với việc các loài động vật nổi dậy chống lại người nông dân bị áp bức, ông Jones. Sau khi thành công, trang trại được đổi tên thành "Trại súc vật" và các loài động vật ngay lập tức thành lập chính phủ của riêng mình.

2. Bảy điều răn: Loài lợn, là loài động vật có học thức nhất, chắt lọc những nguyên tắc của Chủ nghĩa Súc vật thành bảy điều răn được viết trên tường chuồng. Những điều răn này nhằm hướng dẫn việc quản lý và hành vi của động vật.

3. Họp hành và Ra Quyết định: Các cuộc họp thường xuyên được tổ chức để tất cả động vật tập trung lại để thảo luận về chính sách trang trại và biểu quyết các quyết định. Ban đầu, điều này thể hiện một hình thức dân chủ trực tiếp.

4. Vai trò và Trách nhiệm: Mỗi con vật được giao một vai trò hoặc công việc trong trang trại. Ví dụ, con lợn đảm nhận vai trò lãnh đạo và lập kế hoạch, con ngựa làm công việc nặng nhọc và con gà mái đẻ trứng.

5. Tuyên truyền và Kiểm soát: Khi câu chuyện tiến triển, những con lợn tham lam bần tiện, đặc biệt là Napoléon và Squealer với bản chất lưu manh sẵn có, bắt đầu thao túng những con vật khác. Squealer thường xuyên ôn lại lịch sử và sử dụng các kỹ thuật tuyên truyền bịp bợm để thuyết phục các con vật rằng quyết định của lũ lợn ác ôn luôn vì lợi ích tốt nhất của trang trại.

6. Chuyển từ chế độ cai trị tập thể sang chế độ độc tài: Theo thời gian, lý tưởng ban đầu về quyền tự quản tập thể nhường chỗ cho chế độ cai trị độc tài hơn, với sự củng cố quyền lực của Napoléon. Hắn sử dụng những con chó nô tài sát thủ để thực thi các quyết định của hắn ta và loại bỏ sự phản đối.

7. Thay đổi các Điều răn: Khi loài lợn tham lam bần tiện ngày càng phản bội các nguyên tắc của Chủ nghĩa Thú vật, chúng bắt đầu thay đổi Bảy Điều răn để biện minh cho hành động của mình. Ví dụ: “Không động vật nào được uống rượu” trở thành “Không động vật nào được uống rượu quá mức”.

8. Giao dịch kinh tế: Khi lợn tộc tập trung quyền lực, chúng cũng bắt đầu tham gia buôn bán với loài người để thu hút ngoại tệ cho riêng băng đảng, một điều mà ban đầu bị cấm. Điều này không chỉ làm nổi bật sự phản bội của những con lợn ác ôn đối với các nguyên tắc ban đầu của chúng mà còn nhấn mạnh đến bản chất đang thay đổi trong cơ chế tự quản lý của trang trại.

9. Biến dạng cuối cùng: Đến cuối tiểu thuyết, sự biến dạng của tộc lợn đã hoàn tất. Chúng bắt đầu đi bằng hai chân, mặc quần áo và sống trong biệt phủ trang trại nội thất toàn gỗ quý hiếm thậm chí dát vàng và uống rượu ngoại. Lý tưởng ban đầu của trang trại về quyền tự quản lý của động vật được thay thế bằng một chế độ cai trị chuyên chế không thể phân biệt được với sự áp bức của con người mà chúng tìm cách trốn thoát.

Nhìn chung, ban đầu các con vật tin rằng họ đã trở thành người làm chủ số phận của chính mình sau khi lật đổ người trại chủ Jones. Họ đưa ra một bộ nguyên tắc gọi là "Chủ nghĩa động vật" và thành lập nhiều ủy ban và cuộc họp khác nhau để đảm bảo rằng họ tự quản lý theo cách mang lại lợi ích bình đẳng cho tất cả các loài động vật.

Tuy nhiên, khi câu chuyện tiến triển, rõ ràng là không phải tất cả các loài động vật đều bình đẳng trong xã hội mới này. Những con lợn tham lam bần tiện, do Napoléon ác ôn lãnh đạo, dần dần tự nâng cấp giành lấy phần đảm nhận vai trò lãnh đạo và bắt đầu thao túng và kiểm soát các loài động vật khác. Chúng thay đổi các điều răn ban đầu của Chủ nghĩa Động vật để phù hợp với nhu cầu của mình, thực hiện những hành vi giống con người và cuối cùng trở nên không thể phân biệt được với những con người áp bức mà họ đã lật đổ.

Đến cuối câu chuyện, những con vật khác đang làm việc chăm chỉ hơn với khẩu phần ít ỏi hơn bao giờ hết và trang trại hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của lũ lợn. Lời hứa ban đầu về sự bình đẳng và tự quản đã được thay thế bằng một chế độ độc tài độc đảng chuyên chế mới. Vì vậy, trong khi các loài động vật nghĩ rằng họ là chủ trang trại sau cuộc cách mạng, thì cuối cùng họ lại bị áp bức một lần nữa, lần này là bởi chính đồng loại của họ. Cuốn tiểu thuyết đóng vai trò như một câu chuyện cảnh báo về ảnh hưởng xấu của quyền lực độc tài độc đảng và sự nguy hiểm của sự lãnh đạo ác ôn không được kiểm soát.

Khi viết truyện “Trại súc vật”, tác giả muốn miêu tả sức hấp dẫn nguy hiểm của quyền lực tuyệt đối và sự tham nhũng xảy ra khi nó không được kiểm soát. Chế độ của Napoléon, mặc dù ban đầu hứa hẹn sự bình đẳng cho tất cả mọi người, nhưng đã nhanh chóng chuyển sang chế độ độc tài độc đảng toàn trị, khuất phục chính những loài động vật mà nó có ý định “giải phóng”. Điều răn “Mọi loài động vật đều bình đẳng” nhằm đảm bảo một xã hội không tưởng, nhưng sự thao túng của Napoléon và sau đó là sự thay đổi thành “Mọi loài động vật đều bình đẳng, nhưng một số loài động vật bình đẳng hơn những loài khác” nhấn mạnh sự đạo đức giả và phản bội của những kẻ lợi dụng hệ tư tưởng vì lợi ích cá nhân và băng đảng. Giống như ông Jones đã ngược đãi động vật, chế độ của Napoléon còn tồi tệ hơn vậy, vì ham muốn quyền lực, đã phản bội “lý tưởng của Cách mạng”, nhấn mạnh tính chất chu kỳ của chế độ độc tài chuyên chế và việc những người bị áp bức có thể trở thành kẻ áp bức một cách dễ dàng.

Với nỗi buồn vô hạn, tác giả nhấn mạnh con đường nguy hiểm mà Napoléon và băng đảng của hắn đã dẫn dắt đàn gia súc trong trang trại đi vào. Chính những lý tưởng của cuộc cách mạng, được ghi trong Bảy Điều Răn, đã dần dần bị xói mòn và bị thao túng để phục vụ lợi ích của một số ít và gây thiệt hại cho số đông.

Tuyên ngôn "Mọi loài động vật đều bình đẳng" nhằm mục đích đặt nền tảng cho một kỷ nguyên mới, Dân Làm Chủ, nơi sự chuyên chế của con người được thay thế bằng sự lãnh đạo chung và sự đoàn kết của động vật. Tuy nhiên, Napoléon và băng đảng của hắn đã sử dụng chính tình cảm này như một tấm màn che, che khuất sự vươn lên quyền lực của chính họ và sự khuất phục dần dần của đồng loại. Lời hứa về sự bình đẳng chẳng qua là một mưu mẹo để xoa dịu quần chúng trong khi lũ lợn ác ôn nắm quyền kiểm soát.

Niềm tin rằng “Nhân Dân Làm Chủ” hay đúng hơn là các loài động vật sẽ cùng nhau quyết định số phận của trang trại, là nền tảng thiết yếu cho cuộc cách mạng của mọi người. Nhưng dưới chế độ của Napoléon, điều này đã bị bóp méo thành một trò nhại lố bịch về mục đích ban đầu của nó. Những con lợn tham lam bần tiện, với sự lãnh đạo của Napoléon, đã độc quyền đưa ra quyết định, loại trừ những động vật khác khỏi bất kỳ sự tham gia có ý nghĩa nào.

Thật vô cùng đau lòng khi thấy những khát vọng cao cả và chính đáng của động vật bị phản bội theo cách như vậy. Trang trại, dưới sự cai trị độc tài của Napoléon, đã trở nên giống với chế độ chuyên chế mà trang trại tìm cách lật đổ. Lời hứa về sự bình đẳng và quản trị tập thể đã được thay thế bằng sự cai trị của một số ít, và giấc mơ về một xã hội công bằng và bình đẳng đã tan vỡ. Nó là một lời nhắc nhở nghiệt ngã rằng cuộc cách mạng thực sự không chỉ đơn thuần là lật đổ cái cũ mà còn cần mẫn đảm bảo rằng cái mới không phản ánh những gì bị bỏ lại phía sau.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT, TRẦN MẠNH HẢO

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT Ông Trần Mạnh Hảo (1947), nhà thơ, nhà văn, nhà báo. Ông từng là đảng viên Đảng Cộng sản Vi...