Thứ Hai, 30 tháng 10, 2023

Trại Súc Vật: “NHÀ NƯỚC QUẢN LÝ”.

Trại Súc Vật: “NHÀ NƯỚC QUẢN LÝ”.
"Trại súc vật" của George Orwell là một tiểu thuyết ngụ ngôn châm biếm các sự kiện dẫn đến Cách mạng Nga năm 1917 và hậu quả của nó, tập trung vào sự trỗi dậy của chế độ Stalin ở Liên Xô.

Bảy điều răn ban đầu được thiết lập bởi các loài động vật sau khi chúng lật đổ người trại chủ, ông Jones. Các điều răn là một bộ nguyên tắc nhằm hướng dẫn các loài động vật trong xã hội mới của họ. Điều răn quan trọng nhất là: “Mọi loài động vật đều bình đẳng." Điều răn này gói gọn tinh thần cách mạng trong cuộc nổi dậy của động vật, hướng tới một xã hội không có loài động vật nào có quyền thống trị loài khác.

Tuy nhiên, khi Napoléon củng cố quyền lực độc tài của mình, các Điều răn trải qua những thay đổi tinh vi cho phép những con lợn tham lam bần tiện, đặc biệt là Napoléon và các băng đảng thân cận của hắn, ngụy biện cho những đặc quyền sống trong biệt phủ và quyền lực độc tài kiểm soát tài nguyên ngày càng tăng của chúng. Những thay đổi này là biểu tượng của sự phản bội những “lý tưởng cách mạng” ban đầu.

Napoléon, với sự giúp đỡ của nhà tuyên truyền bịp bợm, Squealer với bản chất lưu manh sẵn có, bắt đầu vận dụng các Điều răn để có lợi cho mình:

1. Những thay đổi bí mật: Các động vật bị dẫn đến tin rằng chúng đã nhớ sai các Điều Răn. Ví dụ, khi lợn tộc bắt đầu uống rượu, điều răn "Không con vật nào được uống rượu" được sửa thành "Không con vật nào được uống rượu quá mức."

2. Viết lại lịch sử: Squealer hai lưỡi thường tham gia vào việc thay chữ đổi nghĩa các Điều răn và sau đó thuyết phục các loài động vật rằng chúng luôn như vậy. Chiến thuật này khiến các loài động vật khác bối rối và nghi ngờ về trí nhớ của chính mình.

3. Sự phản bội cuối cùng: Về cuối cuốn tiểu thuyết, những Điều răn gốc bị xóa đi, chỉ còn lại một điều răn duy nhất: "Mọi loài động vật đều bình đẳng, nhưng một số loài động vật bình đẳng hơn những loài khác." Phiên bản biến thái này phản ánh sự phản bội cuối cùng vượt qua giới hạn đối với “lý tưởng cách mạng”, vì những con lợn tham lam bần tiện đã trở nên không thể phân biệt được với con người mà chúng từng lật đổ.

Về mặt "Nhà nước quản lý", Napoléon nắm quyền kiểm soát tất cả các tài nguyên trong trang trại. Hắn ta độc quyền về thức ăn, chỗ ở và những thứ cần thiết khác. Hắn ta thực hiện các thỏa thuận với bên ngoài để thu hút ngoại tệ cho riêng băng đảng, điều này đi ngược lại những điều răn và niềm tin ban đầu của họ. Bằng cách “quản lý tài nguyên”, Napoléon ác ôn có thể “quản lý” luôn các loài động vật khác. Ví dụ, hắn toàn quyền quyết định không cung cấp thức ăn cho những động vật bất đồng chính kiến hoặc thắc mắc về quy tắc của hắn ta.

Việc Napoléon “quản lý” tất cả tài nguyên và thao túng các Điều răn của trang trại là những thủ đoạn có liên quan đến nhau. Bằng cách quản lý cả nền tảng tư tưởng và vật chất của trang trại, Napoléon đảm bảo sự thống trị liên tục của băng đảng mình và sự tồn tại của các động vật khác.

Về bản chất, "Trại súc vật" minh họa sự nguy hiểm của quyền lực tuyệt đối, sự dễ dàng bị tha hóa của những lý tưởng cao đẹp và các thủ đoạn mà những kẻ nắm quyền lực độc tài độc đảng có thể thao túng ngôn ngữ, lịch sử và tài nguyên để duy trì và mở rộng quyền cai trị của họ.

Với sự quan tâm sâu sắc đến ngỡ ngàng, tác giả chứng kiến những sự kiện bi thảm đang diễn ra ở Trại Súc Vật. Bản chất cuộc cách mạng của động vật là thoát khỏi xiềng xích của sự chuyên chế và áp bức, để xây dựng một xã hội nơi tất cả đều phát triển trong sự bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau. Tuy nhiên, những gì tác giả quan sát được là sự phản bội hãi hùng đối với chính những “lý tưởng” này.

Điều răn "Tất cả các loài động vật đều bình đẳng" được coi là nền tảng của xã hội mới thành lập này, một minh chứng lâu dài cho khát vọng của các loài động vật về một thế giới công bằng. Thay vào đó, nó trở thành công cụ lừa dối trong tay Napoléon và chế độ ác ôn của hắn ta, một công cụ để thao túng, kiểm soát (dưới mỹ từ quản lý) và thống trị. Việc chính những nhà lãnh đạo lợi dụng “sự nghiệp cách mạng” làm sai lệch nguyên tắc nền tảng của nó là một minh chứng lạnh lùng cho bản chất lưu manh xảo trá của quyền lực độc tài băng đảng không được kiểm soát.

Sự trớ trêu thật rõ ràng. Các loài động vật nổi dậy chống lại sự áp bức của con người chỉ để rồi lại thấy mình bị khuất phục một lần nữa, lần này là bởi chính đồng loại của họ. Khi Napoléon siết chặt các nguồn tài nguyên của trang trại, hắn sử dụng một thủ đoạn kép: hắn sửa đổi và thay thế các Điều răn cho phù hợp với mong muốn của băng đảng mình, đồng thời quản lý mọi nguồn tài nguyên quan trọng trong trang trại kể cả tiền và vàng trong dân. Việc "Quản lý tài nguyên" này không gì khác hơn là một chiêu bài để tích trữ tất cả nguồn tài nguyên và một cơ chế ghê tởm nhằm duy trì sự siết chặt quyền lực.

Đó là câu chuyện xưa như thời gian - những kẻ quản lý tài nguyên, quản lý mọi chuyện. Những loài động vật khác, mù quáng vì niềm tin vào điều răn và kết cuộc bị tê liệt vì không tiếp cận được các nguồn tài nguyên, trở thành những khán giả thụ động trước sự khuất phục của chính họ. Chế độ của Napoléon, dưới ngọn cờ bình đẳng, đã thiết lập một chế độ độc tài độc đảng còn áp bức hơn chế độ mà chúng đã lật đổ.

Trong "Trại súc vật", tác giả muốn làm sáng tỏ chu kỳ bi thảm của các cuộc “cách mạng” thay thế hình thức chuyên chế này bằng hình thức chuyên chế khác. Đó là câu chuyện cảnh báo về sự mong manh của lý tưởng khi đối mặt với quyền lực độc tài độc đảng và lòng tham lam bần tiện của nhà cầm quyền. Câu chuyện như một lời nhắc nhở rõ ràng: trừ khi chúng ta luôn cảnh giác, tuân thủ các nguyên tắc bình đẳng và công lý nhất là ở các nước XHCN lạc hậu, nếu không chúng ta có nguy cơ rơi vào những cái bẫy thống trị và áp bức tương tự.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT, TRẦN MẠNH HẢO

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT Ông Trần Mạnh Hảo (1947), nhà thơ, nhà văn, nhà báo. Ông từng là đảng viên Đảng Cộng sản Vi...