Trong “Trại súc vật” của George Orwell, Squealer đóng vai người tuyên truyền cho lũ lợn tham lam bần tiện thống trị, đặc biệt là cho Napoléon. Hắn ta thường xuyên thay đổi sự thật và bịa đặt những câu chuyện để biện minh cho hành động của những con lợn hôi hám bẩn thỉu và duy trì quyền kiểm soát của chúng đối với những con vật khác. Dưới đây là một số dịp đáng chú ý:
1. Thay đổi Điều răn: Xuyên suốt cuốn tiểu thuyết, tộc lợn ác ôn thay đổi Bảy Điều Răn một cách tinh tế để phù hợp với nhu cầu của chúng. Bất cứ khi nào những động vật khác nhận thấy những thay đổi, Squealer sẽ có mặt để thuyết phục chúng rằng chúng chỉ đang nhớ sai. Ví dụ, khi lợn bắt đầu uống rượu ngày đêm, điều răn ban đầu có nêu: "Không loài vật nào được uống rượu". Tuy nhiên, sau khi phát hiện ra hầm rượu của tộc lợn, các động vật khác nhận thấy rằng điều răn hiện có nội dung: "Không con vật nào được uống rượu quá mức".
2. Biện minh cho việc lưu đày của Snowball: Sau khi Napoléon đuổi Snowball ra khỏi trang trại cùng với những con chó nô tài khát máu của mình, Squealer biện minh cho hành động đó bằng cách miêu tả Snowball là kẻ phản động đang hợp tác với ông Jones. Anh ta còn đi xa đến mức ngụy tạo ra những câu chuyện hư cấu về những cuộc gặp gỡ bí mật của Snowball với thế lực thù địch luôn tìm cách chống phá, xuyên tạc, kiềm hãm sự phát triển của đất nước cho dù những âm mưu bất chính chưa bao giờ thực sự xảy ra.
3. Phá hoại cối xay gió: Khi cối xay gió, vốn là ý tưởng ban đầu của Snowball, bị phá hủy trong một cơn bão, Napoléon đổ lỗi cho sự phá hủy của nó là do Snowball, nói rằng ông ta đã lẻn vào trang trại và phá hoại nó. Squealer hai lưỡi giúp truyền bá lời nói dối này.
4. Đối xử với con người: Những con lợn tham lam bần tiện dần dần bắt đầu buôn bán với con người để lấy ngoại tệ và hàng xa xỉ cho riêng băng đảng, mặc dù trước đó chúng đã chỉ trích những cách đối xử như vậy. Squealer thuyết phục những con vật rằng chính chúng chưa bao giờ thực sự phản đối việc buôn bán và điều răn là không buôn bán chỉ với Jones và đồng loại của ông ta mà thôi.
5. “Sự dũng cảm” của Napoléon: Squealer không ngừng ca ngợi sự khôn ngoan và dũng cảm của Napoléon. Ví dụ, trong Trận chiến chuồng bò, Squealer đã lan truyền lời nói dối rằng Snowball là một kẻ hèn nhát và Napoléon mới là anh hùng thực sự, mặc dù Snowball thực sự là người chỉ huy cuộc tấn công.
6. Cái chết của Boxer: Khi Boxer, con ngựa thồ trung thành, trở nên già nua và bị thương, thay vì chăm sóc cho ông lúc tuổi già, lũ lợn lại gửi ông đến lò mổ thịt. Họ nói với các con vật rằng Boxer đang được đưa đến bệnh viện với hàng ngũ y tế tốt nhất. Sau khi chết, Squealer bịa ra một câu chuyện về sự ra đi thanh thản của Boxer tại bệnh viện, được bao quanh bởi sự chăm sóc tốt nhất, trong khi thực tế anh ta đã bị bán để lấy tiền mua rượu whisky.
7. Biệt phủ: Trong khi ban đầu tất cả các loài động vật đều bình đẳng và sống trong những điều kiện tương tự nhau, thì Napoléon và băng đảng chuyển đến các biệt phủ trang trại đầy đủ tiện nghi, nội thất toàn gỗ quý hiếm thậm chí dát vàng, nơi tượng trưng cho trụ sở quyền lực và sang trọng. Squealer gian manh bảo vệ hành động tha hóa của chúng. Hắn lập luận rằng chúng cần những đặc quyền này để đưa ra những quyết định quan trọng cho trang trại.
8. Lợn đi bằng hai chân: Đến cuối cuốn tiểu thuyết, những con lợn bắt đầu đi bằng hai chân - một sự vi phạm rõ ràng với lời răn ban đầu, "Bốn chân tốt, hai chân xấu." Squealer xảo quyệt cùng với đàn cừu giúp thay đổi khẩu hiệu này thành "Bốn chân tốt, hai chân tốt hơn".
Những trường hợp này chứng tỏ vai trò then chốt của Squealer trong việc thao túng sự thật để phục vụ lợi ích của lũ lợn ác ôn, đảm bảo chúng tiếp tục thống trị các động vật khác trong trang trại.
Trong "Trại súc vật", nhân vật Squealer thể hiện bản chất xảo quyệt và lôi kéo bởi những hoạt động tuyên truyền bịp bợm được các chế độ độc tài độc đảng sử dụng trong suốt lịch sử nhất là ở các nước XHCN lạc hậu. Ngoài việc tạo dựng nên những nhân vật hư cấu làm anh hùng, hắn ta cũng có thể thay đổi một cuộc tàn sát hàng trăm ngàn tiểu tư sản thành một cuộc CCRĐ có hơn 70 ngàn “địa chủ ác ghê”. Sau đó, cuộc thảm sát ấy lại được đổ cho “giáo điều” vì không ai bắt tội được giáo điều! Mặc dù có thể dễ dàng coi anh ấy chỉ là một nhân vật khác trong một câu chuyện, nhưng vai trò của anh ấy là trung tâm để hiểu được thông điệp lớn hơn mà tác giả muốn truyền tải.
Sự biến đổi của một cuộc nổi dậy được thúc đẩy bởi lý tưởng bình đẳng và công bằng thành một chế độ độc tài áp bức dưới thời Napoléon chứng tỏ quyền lực độc tài độc đảng có thể bị tha hóa dễ dàng như thế nào và những người nắm quyền độc tài độc đảng thường sử dụng sự lừa dối để duy trì sự kiểm soát của họ đối với quần chúng như thế nào. Squealer, với cái lưỡi lém lỉnh và sử dụng 'sự thật' có chọn lọc, là yếu tố then chốt trong việc thao túng này.
Mỗi lần Squealer bịa đặt những câu chuyện hoặc thay đổi sự thật, hắn sẽ làm mất đi trí nhớ và hiểu biết chung của các loài động vật khác. Bằng cách đó, hắn không chỉ duy trì sự thống trị của loài lợn mà còn viết lại lịch sử có lợi cho chúng. Hắn ta có thể biến một kẻ ngày đêm rượu chè be bét, săn lùng gái tơ thậm chí ấu dâm xuyên lục địa thành một người suốt đời tận tụy không vợ không con! Sự thao túng này là sự phản bội nghiêm trọng đối với lòng tin và niềm tin của các loài động vật khác vào chính nghĩa, biến giấc mơ về một thế giới tốt đẹp hơn của họ chỉ thành ảo ảnh.
Nhân vật Squealer là sự lên án mạnh mẽ bản chất tuyên truyền xảo quyệt. Hành động của anh ấy đóng vai trò như một lời cảnh báo: luôn đặt câu hỏi về những gì chúng ta được kể, ghi nhớ lịch sử của chúng ta và cảnh giác chống lại những kẻ thao túng sự thật vì lợi ích riêng của họ. Trong thế giới hiện đại, nơi thông tin dồi dào nhưng thường xuyên bị bóp méo, những bài học từ “Trại súc vật” vẫn còn phù hợp hơn bao giờ hết.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét