Thứ Hai, 30 tháng 10, 2023

Trại Súc Vật: TẬN CÙNG CỦA SỰ ĐỐN MẠT.

Trại Súc Vật: TẬN CÙNG CỦA SỰ ĐỐN MẠT.

Trong "Trại súc vật" của George Orwell, những con lợn tham lam bần tiện, đặc biệt là Squealer, sử dụng tuyên truyền như một công cụ để thao túng và kiểm soát những con vật khác. Khi điều kiện ở trang trại ngày càng xấu đi và lũ lợn ngày càng ham mê những thứ xa hoa, sống trong biệt phủ nội thất toàn gỗ quý hiếm thậm chí dát vàng cũng như vi phạm những điều răn ban đầu, vai trò của Squealer trở nên quan trọng trong việc duy trì niềm tin rằng cuộc sống đang được cải thiện.

1. Thông điệp phù hợp: Squealer với bản chất lưu manh sẵn có, là bậc thầy về quay vòng thông tin 180 độ. Hắn luôn có cách để giải thích những thủ đoạn hoặc hành động đi ngược với nguyên tắc của “cách mạng”. Ví dụ: khi lợn bắt đầu ngủ trên giường, uống rượu hoặc giao tiếp với con người, Squealer đưa ra những lời biện minh vặn vẹo, chẳng hạn như lợn tộc cần được nghỉ ngơi trong các biệt phủ đầy đủ tiện nghi là điều hợp lý vì chúng là "người trí óc" của trang trại.

2. Nói dối và thống kê: Squealer thường sử dụng số liệu thống kê bịa đặt để cho thấy rằng sản lượng lương thực đã tăng lên, ngay cả khi khẩu phần ăn cho động vật bị giảm đi. Hắn ta sẽ nói những câu như, "Vụ khoai tây được thu hoạch lớn nhất từ trước đến nay" hoặc "Năm nay gà mái đẻ nhiều trứng hơn năm ngoái". Thống kê năm nay nô lệ xứ người nhiều hơn năm trước, gái mãi dâm xứ người nhiều hơn năm trước, thậm chí thùng nhân vẫn ào ạt chấp nhận rủi ro nhiều hơn năm trước. Đó là những sự kiện mà tộc lợn cho là “đất nước đang phát triển từng ngày”. Thật là tận cùng của sự đốn mạt.

3. Chơi đùa với nỗi sợ hãi: Squealer lưu manh gợi lên nỗi sợ hãi rằng người trại chủ cũ, ông Jones, quay trở lại nếu các con vật không tuân theo chỉ dẫn của lợn tộc ác ôn. Chỉ đề cập đến sự trở lại của Jones cũng đủ khiến hầu hết những người bất đồng chính kiến phải im lặng, vì những con vật nhớ lại những đau khổ trong quá khứ của họ.

4. Làm mất uy tín của đối thủ: Bất cứ khi nào ai đó thách thức quyền lực của lũ lợn hôi hám bẩn thỉu, Squealer sẽ nhanh chóng làm mất uy tín của họ. Một ví dụ đáng chú ý là khi Snowball, từng là anh hùng nổi tiếng trong Trận chiến chuồng bò, bị coi là kẻ phản động sau khi chống lại Napoléon. Squealer sửa lại lịch sử, khẳng định Snowball đã liên minh với Jones ngay từ đầu.

5. Kêu gọi cảm xúc: Squealer còn có dã tâm đùa giỡn với cảm xúc của động vật. Hắn thường xuyên rơi nước mắt, hỏi các con vật xem chúng có biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu những con lợn tham lam bần tiện không hoàn thành nhiệm vụ của mình không. Anh vẽ nên những bức tranh sống động về sự sụp đổ của trang trại, chỉ để được cứu nhờ trí tuệ của tộc lợn ác ôn.

6. Sự lặp lại: Sự lặp đi lặp lại là một công cụ hữu hiệu trong việc độc quyền tuyên truyền. Squealer thường lặp đi lặp lại những cụm từ và ý tưởng nhất định để nhồi chúng vào tâm trí các loài động vật, như “Lợn già tộc lợn luôn đúng” hay “Bốn chân tốt, hai chân xấu” hoặc “Thịt bò tốt, rau muống tốt hơn“.

Nhiều loài động vật, đặc biệt là cừu, bò và gia cầm, dễ bị ảnh hưởng bởi sự tuyên truyền của Squealer hai lưỡi. Hàng loạt thông tin sai lệch liên tục, kết hợp với nỗi sợ hãi của loài vật và trình độ học vấn hạn chế, đảm bảo rằng ngay cả khi cuộc sống trở nên khó khăn hơn, nhiều người vẫn tin rằng mọi chuyện sẽ tốt hơn trước nhờ sự “lãnh đạo tài tình” của tộc lợn và băng đảng ác ôn. Kịch bản này phản ánh bình luận của Orwell về sức mạnh của tuyên truyền trong các chế độ toàn trị, nơi một câu chuyện bị thao túng có thể che đậy và biện minh cho những thực tế khắc nghiệt mà dân chúng phải đối mặt.

Trong “Trại súc vật”, tác giả đã tìm cách nhấn mạnh những tác động nguy hiểm và ăn mòn của việc tuyên truyền đối với quần chúng, đặc biệt khi được sử dụng bởi những kẻ nắm quyền lực độc tài độc đảng. Thông qua nhân vật Squealer lưu manh xảo trá và những con vật ngô nghê, câu chuyện đóng vai trò như một sự lên án ẩn dụ về cách mà những kẻ nắm quyền lực độc tài độc đảng có thể thao túng và định hình nhận thức của công chúng.

Tính “tự mãn, tự hào và cả tin” bị thổi phồng của động vật, đặc biệt là khi điều kiện sống của chúng ngày càng xấu đi, là biểu tượng của những xã hội nơi con người có điều kiện phải chấp nhận những tình huống tồi tệ hơn do những lời tuyên truyền sai lệch hoặc hoàn toàn sai trái từ các nhà cai trị độc tài chuyên chế của họ. Đó là sự phản ánh cay đắng về sự nguy hiểm của việc chấp nhận một cách thụ động và thiếu tư duy phản biện.

Những lời đảm bảo lặp đi lặp lại của Squealer hai lưỡi, ngay cả khi đối mặt với những mâu thuẫn rõ ràng, là bằng chứng cho thấy thông tin sai lệch liên tục và nhất quán có thể tạo ra một thực tế bị bóp méo như thế nào. Bằng cách kiểm soát truyền thông và bịt miệng những người bất đồng chính kiến, những kẻ nắm quyền có thể duy trì sự kiểm soát của mình ngay cả khi hành động của họ rõ ràng đi ngược lại lợi ích của chính những người mà họ có ý định phục vụ.

Tác giả muốn độc giả nhận ra các hình thức thao túng và cảnh giác với chúng. Cho dù trong bối cảnh nước Nga thời hậu cách mạng, nơi từng là nguồn cảm hứng cho cuốn sách, hay bất kỳ chế độ XHCN lạc hậu nào khác nơi tuyên truyền tràn lan, thông điệp chính vẫn là: Điều cần thiết là các cá nhân phải suy nghĩ chín chắn, đặt câu hỏi về thẩm quyền và luôn cảnh giác chống lại sức mạnh xảo quyệt của sự thật bị thao túng. Vì khi chúng ta mù quáng chấp nhận những gì bị độc quyền tuyên truyền mà không thăm dò hay thách thức, chúng ta có nguy cơ từ bỏ quyền tự do và hạnh phúc của mình theo ý muốn bất chợt của một số ít.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT, TRẦN MẠNH HẢO

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT Ông Trần Mạnh Hảo (1947), nhà thơ, nhà văn, nhà báo. Ông từng là đảng viên Đảng Cộng sản Vi...