Trong “Trại súc vật” của George Orwell, các khái niệm về sức phản kháng và sự cưỡng bức là trọng tâm để hiểu về quá trình tập thể hóa cưỡng bách, phản ánh các sự kiện lịch sử trong thế giới thực như nỗ lực tập thể hóa của Liên Xô trong đầu thế kỷ 20.
1. Sức đề kháng: Các loài động vật ở Trang trại Manor ban đầu chống lại sự cai trị áp bức của trại chủ, tượng trưng cho sự phản kháng chống lại sự bất bình đẳng và bóc lột. Bài phát biểu của Old Major, truyền cảm hứng cho các loài động vật hình dung về một cái gọi là “tương lai tốt đẹp hơn”, đóng vai trò như chất xúc tác cho sự phản kháng này. Các loài động vật hình thành một khát vọng chung là lật đổ những kẻ áp bức và tạo ra một xã hội công bằng dựa trên sự bình đẳng.
Hành động nổi dậy do lũ lợn tham lam bần tiện lãnh đạo (đại diện cho tầng lớp trí thức) diễn ra tương tự như Cách mạng Nga. Cuộc nổi loạn này thể hiện sự phản kháng của động vật chống lại chính quyền đã được thiết lập của con người và mong muốn về một xã hội mới, tự quản.
2. Cưỡng bức: Một khi các loài động vật nắm quyền kiểm soát trang trại, những con lợn hôi hám bẩn thỉu dần dần có những hành vi giống con người và trở thành giai cấp thống trị độc tài độc đảng mới. Chúng thao túng những động vật kém thông minh hơn thông qua tuyên truyền, khủng bố, ép buộc và kiểm soát thông tin để tiếp tục chương trình độc tài độc đảng của chúng.
Các chiến thuật cưỡng bức mà lũ lợn ác ôn sử dụng thể hiện sự tham nhũng của quyền lực độc tài độc đảng. Chúng viết lại những điều răn của Chủ nghĩa Súc vật cho phù hợp với lợi ích của chúng, khéo léo ép buộc những loài động vật khác chấp nhận những thay đổi trái ngược với những nguyên tắc ban đầu của cái gọi là “cách mạng”.
Tập thể hóa cưỡng bách xảy ra khi tộc lợn ác ôn thực hiện các chính sách như xây dựng cối xay gió, một biểu tượng của công nghiệp hóa và tiến bộ. Tộc lợn lưu manh thuyết phục những con vật khác rằng cối xay gió rất cần thiết cho sự thịnh vượng của trang trại, ép họ lao động khổ sai và phân phối lợi ích không đồng đều một cách bất công.
Squealer, con lợn với bản chất lưu manh sẵn có, tuyên truyền bịp bợm, sử dụng ngôn ngữ thuyết phục để thao túng và ép buộc các con vật chấp nhận sự cai trị ngày càng độc đoán của băng đảng lợn tộc. Sự thiếu tư duy phê phán của loài vật và kỹ thuật tuyên truyền hiệu quả của loài lợn hôi hám bẩn thỉu làm nổi bật sự nguy hiểm của sự phục tùng mù quáng và sự xói mòn cái gọi là “những lý tưởng ban đầu của cách mạng”.
Tóm lại, sự phản kháng trong “Trại súc vật” là mong muốn ban đầu nhằm lật đổ các thế lực áp bức và tạo dựng một xã hội công bằng, trong khi sự cưỡng bức thể hiện các thủ đoạn khủng bố, đe dọa, lôi kéo được giai cấp thống trị sử dụng để duy trì quyền kiểm soát và làm suy yếu các mục tiêu ban đầu của cái gọi là “cách mạng”, mà đỉnh điểm là tập thể hóa cưỡng bức.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét