"Trại súc vật" của George Orwell là một tiểu thuyết ngụ ngôn phê phán sự băng hoại của các lý tưởng cách mạng và sự trỗi dậy của chủ nghĩa toàn trị. Nhân vật Napoléon đại diện cho Joseph Stalin và sự trỗi dậy của Liên Xô dưới sự lãnh đạo của hắn. Qua quyền sách, người ta có thể giải thích chế độ của Napoléon trong câu chuyện giống như một thực thể ký sinh chuyên bóc lột người khác để trục lợi:
1. Độc quyền tài nguyên: Sau khi đuổi được Snowball, Napoléon nắm quyền kiểm soát dự án cối xay gió. Ban đầu được miêu tả là một nỗ lực chung, nhưng nó nhanh chóng trở thành một công cụ mang lại lợi ích cho chính Napoléon và băng đảng. Những con vật làm việc chăm chỉ tận xương tủy, hy sinh từng bữa ăn và sự nghỉ ngơi nhưng lợi ích lại thuộc về Napoléon và băng đảng của hắn ta, chủ yếu là lũ lợn tộc tham lam bần tiện. Theo thời gian, những con lợn ác ôn sống xa hoa trong khi những động vật khác làm việc chăm chỉ hơn để có ít thức ăn hơn.
2. Kiểm soát thực phẩm: Napoléon thâu tóm tất cả tài nguyên ngụy biện là để “quản lý”, kiểm soát mọi nguồn cung cấp thực phẩm của trang trại. Những con lợn hôi hám bẩn thỉu bắt đầu tiêu thụ nhiều tài nguyên phong phú hơn, trong khi những động vật khác phải đối mặt với khẩu phần ăn khắt khe, thiếu đói hơn. Chúng biện minh cho điều này bằng cách nói rằng lũ lợn ác ôn cần nhiều thức ăn hơn do hoạt động trí óc của chúng, nhưng rõ ràng là chúng đang lợi dụng vị trí của mình.
3. Kiểm soát lao động: Lợn tộc không trực tiếp tham gia lao động chân tay tại trang trại. Thay vào đó, chúng giám sát trong khi những động vật khác, như ngựa Boxer, làm việc không mệt mỏi. Thành quả lao động này chủ yếu mang lại lợi ích cho đàn lợn tham lam bần tiện chứ không phải cho toàn thể người dân trong trang trại.
4. Bán Boxer: Có lẽ một trong những khoảnh khắc đau lòng nhất là khi Boxer, chú ngựa thồ trung thành, bị đưa đến lò mổ thịt sau khi anh ta kiệt sức, không còn hữu dụng nữa. Napoléon bán anh ta để lấy ngoại tệ và rượu whisky, vắt chanh bỏ vỏ, chứng tỏ hắn ta và băng đảng coi trọng những thứ xa xỉ cá nhân hơn mạng sống của đồng đội mình.
5. Viết lại lịch sử: Napoleon ác ôn và lũ lợn tham lam bần tiện dần dần thay đổi Bảy Điều Răn để biện minh cho những hành động tha hóa, tham nhũng của mình. Thủ đoạn này khiến các động vật khác hoang mang, bối rối và phục tùng.
6. Sợ hãi và Tuyên truyền: Napoléon sử dụng Squealer, con lợn với bản chất lưu manh sẵn có trong sứ mệnh tuyên truyền bịp bợm, để thao túng thông tin. Đây là một cách để kiểm soát truyền thông và đảm bảo rằng các động vật khác vẫn ngoan ngoãn và không biết về việc chúng bị bóc lột. Napoleon cũng sử dụng một đàn chó nô tài làm lực lượng an ninh cá nhân của mình, sử dụng chúng để gieo rắc nỗi khủng bố sợ hãi và loại bỏ các đối thủ.
7. Cuộc sống xa hoa: Khi câu chuyện tiến triển, những con lợn bắt đầu có những hành vi giống con người, chẳng hạn như sống trong biệt phủ trang trại xa hoa, nội thất toàn gỗ quý hiếm thậm chí dát vàng, ngủ trên giường nệm tiện nghi, buôn bán với con người và uống rượu thâu đêm. Những hành vi này hoàn toàn trái ngược với những động vật trang trại còn lại, những người tiếp tục sống trong khó khăn kiếm ăn từng bữa.
8. Hợp tác với con người: Bất chấp câu thần chú ban đầu của trang trại là “Bốn chân tốt, hai chân xấu”, Napoléon cuối cùng vẫn thỏa thuận với con người, chính những sinh vật mà họ nổi loạn chống lại. Anh ta bán gỗ cho ông Frederick, một nông dân hàng xóm, và thậm chí còn bắt đầu đi bằng hai chân, nhấn mạnh sự phản bội của lũ lợn đối với động vật vì lợi ích cá nhân.
Về bản chất, Napoléon và bầy lợn ác ôn trở thành những kẻ ăn bám, sống nhờ vào sự làm việc chăm chỉ và hy sinh của những con vật khác trong khi tận hưởng những đặc quyền xa hoa lãng phí. Câu chuyện của Orwell là sự phê phán cái gọi là “lý tưởng cách mạng” có thể bị hư hỏng như thế nào khi quyền lực độc tài độc đảng được tập trung hóa và không được kiểm soát.
Câu chuyện tác giả kể trong "Trại súc vật" nhằm làm sáng tỏ những mưu đồ của các chế độ độc tài độc đảng toàn trị, đặc biệt là cách chúng bóc lột quần chúng để thu lợi riêng. Về bản chất, Napoléon và đồng đảng là những kẻ ăn bám. Chúng ăn bám vào sự tin tưởng, sự chăm chỉ và ước mơ của những loài động vật khác, giống như một loài ký sinh trùng ăn thịt vật chủ của chúng.
Khi tác giả nói về chúng như những sinh vật “hút tất cả tài sản, vàng bạc, máu, mồ hôi và nước mắt của người dân”, tác giả đang nhấn mạnh đến những chặng đường tàn bạo mà những chế độ độc tài độc đảng như vậy sẽ phải trải qua để duy trì và mở rộng quyền lực của mình. Các loài động vật khác phải làm việc cực nhọc ngày này qua ngày khác với thực phẩm tối thiểu, mơ về một thế giới tốt đẹp hơn - một thiên đường mà Napoléon hứa hẹn nhưng không bao giờ thực hiện. Thay vào đó, hắn và những con lợn cùng băng đảng trở nên béo bở và giàu có, sa đà vào những thói xấu mà chúng từng lên án.
Vàng bạc, tài sản, mồ hôi và nước mắt tượng trưng cho những tài nguyên hữu hình và vô hình bị đánh cắp từ dân gian. Máu của họ tượng trưng cho hàng triệu sinh Bắc tử Nam đã mất vì cái gọi là “lý tưởng”, những hy sinh nhân danh một cuộc “cách mạng” đã bị chính những người lãnh đạo của nó phản bội.
Cuối cùng, ranh giới giữa lợn và người trở nên không thể phân biệt được. Đây là sự xúc phạm cuối cùng, cho thấy rằng chính những sinh vật mà động vật tìm kiếm tự do giờ đây lại bị phản chiếu bởi chính đồng loại của chúng. Sự biến đổi này không chỉ về mặt thể chất; nó tượng trưng cho việc quyền lực độc tài độc đảng, khi không được kiểm soát, có thể làm tha hóa hoàn toàn như thế nào. Thông qua câu chuyện ngụ ngôn này, tác giả hy vọng đưa ra lời cảnh báo về sự nguy hiểm của quyền lực không được kiểm soát và tầm quan trọng của việc cảnh giác khi đối mặt với chế độ chuyên chế tiềm tàng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét