Thứ Hai, 30 tháng 10, 2023

Trại Súc Vật: GÂY RA NẠN ĐÓI.

Trại Súc Vật: GÂY RA NẠN ĐÓI.

Trong “Trại súc vật” của George Orwell, vấn đề nạn đói và việc thao túng tài nguyên đóng một vai trò quan trọng trong việc cho thấy loài lợn ác ôn, đặc biệt là Napoléon, duy trì và củng cố quyền lực độc tài độc đảng như thế nào.

1. Nạn đói: Sau cuộc nổi loạn, các loài động vật mong muốn có một cuộc sống bình đẳng tốt đẹp hơn, nơi họ được cung cấp tốt hơn và không bị con người bóc lột. Tuy nhiên, khi Napoléon và lũ lợn tham lam bần tiện củng cố quyền lực, chúng bắt đầu bóc lột đồng loại của mình theo cách gợi nhớ đến người trại chủ mà chúng đã lật đổ. Một trong những ví dụ điển hình nhất về điều này là khi lợn tộc quản lý sai nguồn tài nguyên của trang trại hoặc cố tình giữ lại thức ăn dồi dào để kiểm soát và trừng phạt những con vật khác. Có nhiều lúc các con vật bị chèn ép đến mức phải đứng trên bờ vực chết đói vì bị cắt giảm khẩu phần ăn một cách tàn nhẫn. Napoléon gian manh sử dụng sự khan hiếm nhu yếu phẩm này để làm lợi thế cho mình: bằng cách kiểm soát nguồn cung cấp thực phẩm, hắn có thể kiểm soát ý chí và hành động của các loài động vật khác. Thủ đoạn này rất phổ biến nhất là trong những cái gọi là trại cải tạo.

2. Tịch thu tài sản: Dự án cối xay gió là một ví dụ điển hình. Ban đầu được đề xuất bởi Snowball (một thủ lĩnh lợn khác) như một cách để cải thiện cuộc sống của tất cả động vật trong trang trại, ý tưởng của nó đã trở thành một điểm gây tranh cãi. Sau khi đuổi Snowball đi, Napoléon nhanh chóng tiếp quản dự án. Cối xay gió thay vì là biểu tượng của sự nỗ lực tập thể và thịnh vượng chung cho trang trại thì lại trở thành công cụ để Napoléon củng cố quyền lực độc tài độc đảng của hắn. Những con lợn hôi hám bẩn thỉu giao dịch với con người, trao đổi tài nguyên từ trang trại (như gỗ, nguyên liệu thô..) để lấy những món hàng xa xỉ chúng mong muốn, đồng thời nói dối những con vật khác về ý định của chúng.

3. Thủ đoạn quản lý tài nguyên: Các thủ đoạn của Napoléon bao gồm: 
      - Tích trữ tài nguyên: Những con lợn tham lam bần tiện bắt đầu tích trữ tài nguyên cho riêng mình, tận hưởng sự xa hoa trong khi những con vật còn lại phải chịu đựng kiếm ăn từng bữa. Điều này bao gồm việc giữ những sản phẩm tốt nhất cho băng đảng và thậm chí thưởng thức rượu mạnh trong các biệt phủ xa hoa nội thất toàn gỗ quý hiếm thậm chí dát vàng. 
      - Giao dịch với con người: Bất chấp những điều răn ban đầu về việc giao dịch với con người, Napoléon và những con lợn vẫn thiết lập quan hệ thương mại. Họ bắt đầu bán nông sản để có được những thứ họ muốn như vũ khí, ngoại tệ mạnh, hàng hóa xa xỉ cho riêng băng đảng, khiến những động vật khác phải trả giá. 
      - Thao túng và Tuyên truyền: Bất cứ khi nào thiếu hụt hoặc có vấn đề, Napoléon và con lợn tuyên truyền của hắn ta, Squealer với bản chất lưu manh sẵn có, sẽ vặn vẹo câu chuyện. Chúng đổ lỗi cho những kẻ thù bên ngoài luôn tìm cách chống phá, xuyên tạc, kiềm hãm sự phát triển của trang trại, hoặc chúng thao túng số liệu thống kê để khiến mọi thứ có vẻ tốt hơn thực tế. Sự thao túng này làm các động vật khác mất tập trung vào sự quản lý yếu kém của chúng và khiến những động vật khác chìm trong bóng tối.

Những thủ đoạn này của Napoléon chứng tỏ lý tưởng của cuộc nổi dậy đã bị tha hóa như thế nào. Lời hứa về sự bình đẳng và chia sẻ tài nguyên nhanh chóng biến thành một hình thức chuyên chế mới, với việc Napoléon và đàn lợn ác ôn sử dụng thực phẩm và tài nguyên làm công cụ kiểm soát. Câu chuyện đóng vai trò như một câu chuyện ngụ ngôn mạnh mẽ về cách quyền lực có thể làm tha hóa và cách những người nắm quyền kiểm soát có thể thao túng tài nguyên và thông tin để duy trì sự thống trị độc tài độc đảng của họ.

Trong biên niên sử sâu sắc về cuộc nổi dậy, về cuộc đấu tranh vĩnh cửu giữa những người bị áp bức và những kẻ áp bức, có một hình mẫu bi thảm là những người đứng lên chống lại chế độ chuyên chế thường trở thành những kẻ bạo chúa. Trong “Trại súc vật”, việc Napoléon lên nắm quyền là biểu tượng cho ngọn hải đăng hy vọng cho tất cả các loài động vật, một lời hứa về một cuộc sống không bị con người áp bức. Tuy nhiên, con đường hắn ta chọn đã bị hoen ố bởi chính những tội lỗi mà hắn ta muốn chống lại.

Nạn đói, một loại vũ khí tàn ác nhất, đã được Napoléon ác ôn sử dụng một cách hiệu quả đến kinh người. Nó khiến cho người dân luôn nghĩ đến miếng ăn từng bữa mà không quan tâm gì đến chính trị. Nó không còn là công cụ của người trại chủ nữa; bây giờ nó là cái ách của lũ lợn tham lam bần tiện, dùng để khuất phục và kiểm soát. Các con vật làm việc cần mẫn mỗi ngày là minh chứng cho niềm tin vững chắc vào lời hứa của “cách mạng”. Tuy nhiên, cái bụng của họ luôn luôn trống rỗng, tinh thần sa sút, không phải do sự tàn ác của thiên nhiên mà là do mưu đồ của Napoléon và đồng đảng của hắn ta. Sử dụng cơn đói triền miên như một công cụ quyền lực là sự phản bội bản chất của cuộc nổi loạn.

Và tài sản lẽ ra thuộc về tất cả mọi người là gì? Thành quả lao động tập thể, cối xay gió và tất cả tài nguyên của Trại Súc vật được hứa hẹn là kho báu chung, biểu tượng của thành tựu tập thể. Tuy nhiên, dưới triều đại của Napoléon, những thứ này đã trở thành công cụ cưỡng bức. Việc chiếm giữ và kiểm soát tài nguyên của trang trại, những hoạt động buôn bán bí mật với chính những con người mà chúng từng căm ghét, đã cho thấy đàn lợn rơi vào tình trạng suy đồi và tham nhũng mà chúng từng ra rả chửi rủa.

Việc quản lý tài nguyên dưới thời Napoléon không phải vì lợi ích tập thể mà là để củng cố quyền lực độc tài độc đảng. Bằng cách tích trữ tài nguyên, thực hiện các giao dịch bí mật như trả nợ súng đạn, và thao túng câu chuyện như chia xẻ cho miền nam ruột thịt, Napoléon và băng đảng của hắn đã đảm bảo sự thống trị của chúng, biến giấc mơ về cuộc nổi dậy thành một trò nhại lại bản thân trước đây một cách quái đản.

Trong khung cảnh ảm đạm của Trại Súc Vật, nơi từng có nhiều hy vọng, chiến thuật của Napoléon như một lời nhắc nhở đầy ám ảnh: Cuộc chiến không chỉ chống lại những kẻ áp bức bên ngoài mà còn chống lại tên bạo chúa tiềm tàng ẩn nấp trong mọi cuộc cách mạng. Đó là lời kêu gọi phải luôn cảnh giác, vì bản chất của tự do không chỉ là lật đổ kẻ áp bức mà còn đảm bảo rằng chính người dân không trở thành kẻ áp bức sau đó.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT, TRẦN MẠNH HẢO

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT Ông Trần Mạnh Hảo (1947), nhà thơ, nhà văn, nhà báo. Ông từng là đảng viên Đảng Cộng sản Vi...