Thứ Ba, 31 tháng 10, 2023

TÌNH NGƯỜI

 TÌNH NGƯỜI

___ Ở nước nào dân càng yêu nước, yêu đồng bào thì dân chủ càng đến sớm, vì yêu nước, yêu đồng bào mới khiến con người ta tìm cách để khiến đất nước tốt lên, vì đi đến tận cùng để xem làm cách nào đất nước tốt lên được nhiều nhất thì lại phải đụng chạm đến chính trị, đụng chạm đến quan chức cầm quyền, nếu nhà chính trị và người yêu nước đó cùng đồng thuận về cùng một giải pháp thì mọi việc không đáng nói. Nhưng chắc chắn có những mâu thuẫn sẽ xảy ra đặc biệt là ở các nước độc tài, nơi lợi ích của nhóm cầm quyền cao hơn lợi ích của dân tộc. Ví dụ: Một ông tiến sĩ về giáo dục rất yêu nước, yêu dân mình, muốn dân mình hạnh phúc, giàu có lên. Ông ta nghiên cứu về giáo dục các nước tốt nhất để xem cái hay của họ và học rồi đem áp dụng vào giáo dục Việt Nam, có điều giáo dục các nước đó lại dạy con người ta trở thành những con người độc lập, có suy nghĩ độc lập, có chính kiến, có tinh thần dân chủ,... ĐCS sẽ không đem nó áp dụng ở Việt Nam. Tất nhiên ông tiến sĩ kia sớm muộn sẽ bất mãn và trở thành phản động, suy thoái tư tưởng như cách ĐCS gọi, họ luôn vu khống những người yêu nước nhất, có hiểu biết nhất là chống phá đất nước như vậy. Một câu chuyện khác: Có rất nhiều vụ chết người trong đồn công an ở VN, người Việt cũng biết, nhưng họ sẽ không đi biểu tình vì người đó đâu, người Việt thường chỉ biểu tình khi lợi ích của chính mình bị xâm phạm thôi. Người Mỹ họ sẵn sàng đi biểu tình vì thương 1 người xa lạ, hàng trăm nghìn người đi biểu tình vì một anh da đen bị cảnh sát ngộ sát là điều bình thường. Nhiều người nghĩ rằng họ rảnh, họ điên, nhưng đó chính là biểu hiện của một đất nước hùng mạnh, một đất nước mà có nhiều người bác ái, sẵn sàng hy sinh vì người lạ như vậy thì không thể không hùng mạnh. (đương nhiên không phải tất cả người Mỹ đều bác ái) Dân Việt Nam vốn dĩ cũng là một dân tộc rất có tình người, nhưng từ khi cộng sản cầm quyền thì con người không còn tinh thần bác ái đó nữa, họ gây chia rẽ tình thương giữa con người với con người bằng cách họ ép con người đấu tố nhau, hại nhau, giết nhau thậm chí hại anh em, người thân mình trong cải cách ruộng đất. Không chỉ cải cách ruộng đất, văn hóa đấu tố dùng người này theo dõi, chỉ điểm người kia, còn dai dẳng những năm tiếp theo và đến hiện tại. Ngay cả ở trong trường học họ đã huấn luyện các em nhỏ phải theo dõi lẫn nhau và trừng phạt lẫn nhau, cái vụ "sao đỏ" là ví dụ kinh điển nhất. Họ gây chia rẽ xã hội từ tận tâm hồn mỗi con người, mục đích duy nhất là để cai trị dân chúng, khi con người không còn tin và yêu nhau, không còn thương cảm trước những đau khổ của người khác và cùng người khác tạo thành một liên minh để chống lại bất công thì chế độ độc tài đó mới bền vững được. Đáng tiếc nhất là tình làng nghĩa xóm ở VN hiện nay bị CS phá cho còn quá yếu ớt, cái nền móng của dân tộc Việt Nam là tình làng nghĩa xóm nó quan trọng lắm. Tại sao các tộc Bách Việt khác bị người Hán đồng hóa mà người Việt thì không? Bởi vì người Việt tự bao bọc nhau trong các "lũy tre làng" mỗi làng giống như một bộ lạc, mỗi bộ lạc đều có luật lệ, văn hóa riêng và có một nhóm người dựng thành một đội quân bán chuyên để phòng thủ, hiện nay ở miền Bắc vẫn còn các lễ hội đấu vật khiến người ta nhớ lại tinh thần thượng võ của tổ tiên chúng ta, người Việt yêu làng hơn yêu nước, họ sẵn sàng hy sinh vì dân làng của mình, Khi quân Mông Cổ đánh bại người Hán, chỉ cần đánh bại quân đội triều đình, vốn dĩ một phần không nhỏ là bọn nhát chết được lãnh đạo bởi một bọn bất tài làm tướng nhờ quan hệ chính trị, đánh bại quân đội triều đình rồi thì các thành trấn của người Hán dù đông dân nhưng không có tinh thần chiến đấu và sẵn sàng hy sinh cao nên sẽ dễ dàng quy phục. Hơn 1 triệu dân Mông cổ ăn được 100 triệu dân Hán nước Tống là vì vậy. Quân xâm lược bất kỳ thì lại rất khó ăn VN vì có quá nhiều đội quân nhỏ ở mỗi ngôi làng và những người đó luôn sẵn sàng hy sinh vì tình yêu làng xóm, tình yêu những người xung quanh họ đủ to lớn để họ chịu hy sinh cả tính mạng. Nhưng tình làng nghĩa xóm hiện nay quả thực là đã bị phá nát tan tành từ cải cách ruộng đất khi người làng được cán bộ động viên và ép buộc để tự chửi bới, đấu tố lẫn nhau, và văn hóa đấu tố sau đó còn được cộng sản áp dụng để cai trị xã hội, ví dụ như bạn thịt con gà, con lợn thời bao cấp bạn cũng phải ngó ngó nghiêng nghiêng xem thằng bỏ mẹ nhà bên cạnh có đi báo cho cán bộ không. Lâu dần chẳng còn gì tình làng nghĩa xóm nữa, không còn tình làng nghĩa xóm là mất cái nền móng dân tộc rồi, khả năng mất nước trong tương lai sẽ tăng lên. Đáng buồn là tình làng nghĩa xóm giảm đi còn nhường chỗ cho văn hóa ganh đua tỵ nạnh, nhà hàng xóm có cái xe máy 20 triệu thì nhà mình cố mà mua lấy cái xe 25 triệu để không thua nó. Văn hóa ganh đua, tỵ nạnh này lại được CS nuôi lớn, họ khuyến khích con người tranh đấu với nhau, tất cả các khẩu hiệu của họ đều thường có chữ đấu tranh, thật ra là đấu đá và tranh giành. Con trẻ trong nền giáo dục xã hội chủ nghĩa này cũng bị ngấm cái tư tưởng đấu đá và tranh giành đó, cò kè hơn thua nhau với bạn bè từng điểm số tới mỗi lời khen của thầy cô. Bạn bè điểm cao hơn mình là tự động không vui vẻ, lẽ dĩ nhiên là nhờ văn hóa đấu tranh nên con người luôn muốn dìm nhau xuống hơn là yêu thương nâng đỡ nhau lên. Khi con người luôn muốn dìm nhau xuống thì đất nước làm sao mà phát triển được? Người Trung Quốc cũng như vậy, cũng khó tin tưởng vào nhau và cũng ít yêu thương nhau như họ đã từng, các câu chuyện một người Trung Quốc vô tình lái ô tô cán phải một người khác rồi quay lại cán chết luôn anh ta để không phải nuôi nạn nhân cả đời là những câu chuyện có thật ở Trung Quốc, nếu bạn chịu khó nghiên cứu về các nước cộng sản thì không nước nào tình người không giảm đi cả. Một lý do cực cực lớn khác gây ra việc này là họ chèn ép tôn giáo và tôn sùng chủ nghĩa vô thần (không tin vào tâm linh, thần, Phật, Chúa,...), tôn giáo giúp con người yêu thương nhau, sống trung thực,... hơn là điều ai cũng biết rồi, người CS trước đây đòi xây dựng một xã hội không tôn giáo thì tất nhiên là sẽ đối diện với vấn đề suy bại đạo đức của xã hội. May mà tình người ở Việt Nam vốn dĩ nó lớn lắm, còn có những câu như "trăm cái lý không bằng một tí cái tình" để biểu thị rằng ở VN, chữ "tình" là to nhất. Sau khi bị CS phá rồi thì tình người ở VN vẫn đủ lớn để chúng ta cảm nhận được, nếu không bị CS phá thì đến bây giờ VN sẽ là thiên đường tình người, và cũng là thiên đường du lịch, nơi không chỉ đẹp về cảnh quan mà còn khiến mỗi du khách khi đến sẽ không muốn về và khi đi sẽ muốn quay lại, vì yêu cái tình người ở VN. Bây giờ tình người giảm, đặc biệt ở miền Bắc nơi CS cai trị lâu dài nên du khách thường yêu miền Nam hơn. Sẽ có nhiều người nói miền Bắc cũng tình cảm lắm. Đúng! Người Bắc vẫn có nhiều người sống tình cảm. Nhưng bạn biết vì sao ở miền Nam lại nhiều người bán vé số không? Vì có nhiều người sẵn sàng mua ủng hộ, một trong những nguyên nhân lớn khiến họ mua ủng hộ vì họ thương cái nghèo của người bán vé số hơn là muốn trúng giải. Miền Nam có quá nhiều người thương người nên nghề bán vé số mới tồn tại được. Tại sao cùng một dân tộc lại có nơi thương người hơn nơi khác? Cũng giống sự khác nhau giữa người Trung Quốc cộng sản và người Đài Loan dân chủ thôi, nơi cộng sản cai trị càng lâu thì tình người càng giảm. Người miền Bắc vốn dĩ cũng không khác nhiều người miền Nam, do CS cai trị lâu hơn thôi, người miền Nam hãy hiểu cho người miền Bắc. Nhà văn Mã Kiến nổi tiếng ở Trung Quốc từng nói: "70 năm cộng sản, Trung Quốc không còn tình người", việc cộng sản làm tình người ít đi không phải là quan điểm tôi nói ra mà nó là một vấn đề được đa số trí thức đồng thuận. Vậy nên muốn Việt Nam hạnh phúc, giàu mạnh hơn thì tình người phải tăng lên, muốn tình người tăng lên thì chế độ CS phải nhường chỗ cho chế độ dân chủ, muốn chế độ CS nhường chỗ cho chế độ dân chủ thì tình người phải tăng lên, tăng lên đủ lớn để người ta dám đứng lên đấu tranh, bao bọc người khác khi thấy người khác chịu bóc lột, bất công. Mà ở chế độ CS thì người chịu bóc lột, bất công nhiều lắm, khi ai ai cũng đứng lên vì người khác thì CS sẽ khó mà tồn tại được. Tóm lại "tình người" là thứ quan trọng nhất để VN có hạnh phúc và thịnh vượng và sẽ có 2 trường hợp xảy ra: Trường hợp 1: Người Việt Nam thương yêu nhau trở lại và cùng xây dựng lại đất nước, một đất nước dân chủ, tốt đẹp, thịnh vượng, tràn ngập tình người và con người có trách nhiệm với người khác và với xã hội. Trường hợp 2: Con người tiếp tục ít thương người và thương nước như hiện tại, sẵn sàng lừa đảo, làm hàng giả, hàng nhái hại nhau, vứt rác ra đường, xả nước thải ra sông, mặc kệ người khác, mặc kệ xã hội. Quan chức và doanh nghiệp thì luôn trực chờ cơ hội để đớp tiền của dân và vơ vét tài nguyên của đất nước,... Một xã hội như vậy thì sớm muộn sẽ sụp đổ thôi. Nhiều người thấy hiện tại VN no ấm hơn nên vẫn lạc quan, nhưng nó chỉ là tạm thời, khi hết tài nguyên, môi trường ô nhiễm đến mức không chịu nổi, dân quá già,... sau này khi đủ loại vấn đề như vậy bùng nổ thì VN có nguy cơ đối diện sụp đổ. Khi sụp đổ thì Việt Nam mới "dục hỏa trùng sinh" giống như phượng hoàng chết đi rồi tắm lửa sống lại được. Trong lịch sử thì gần như tất cả các chế độ độc tài thối nát đều sẽ đưa đất nước vào một giai đoạn lầm than, sau lầm than thì đất nước mới tươi sáng trở lại, lịch sử luôn lặp lại và VN hiện tại cũng khó mà ngoại lệ. Trường hợp 1 khó xảy ra hơn nhưng mà vẫn có thể xảy ra, muốn tình người tăng thì thì có nhiều cách, trong đó cách tốt nhất là có nhiều người theo tôn giáo hơn, Phật giáo, Thiên Chúa giáo đều tốt,... nên những người theo Phật giáo hay tin vào Chúa hãy mang đức tin và giáo lý các bạn được dạy đi truyền cho càng nhiều người càng tốt, vì cách tốt nhất để cứu VN khỏi trường hợp 2, khỏi sự sụp đổ là khiến tình người tăng lên. Nhân chi sơ, tính bản thiện, vốn dĩ sinh ra con người đã thiện rồi, con người cuối cùng sẽ tìm về chữ thiện thôi, khi con người thiện rồi thì tình người tăng lên, tình người tăng lên thì VN sẽ có tương lai trở nên dân chủ, tươi sáng, hạnh phúc, giàu mạnh.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT, TRẦN MẠNH HẢO

PHỎNG VẤN NHÂN CHỨNG TRONG VỤ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT Ông Trần Mạnh Hảo (1947), nhà thơ, nhà văn, nhà báo. Ông từng là đảng viên Đảng Cộng sản Vi...